Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/629 lượt.
nháy mắt xoay người dựa vào cửa ngồi trên mặt đất.
Cậu phát hiện trán của mình xuất ra một tầng mồ hôi, trái tim nảy lên mãnh liệt, hô hấp cũng biến thành dồn dập. Thân thể giống như có chút phản ứng, nhưng cậu không dám đụng chạm, mà là dùng sức trảo tóc của mình, sau đó dùng hai tay chụp mặt mình.
Nhưng cậu không biết, trong nháy mắt cậu đóng cửa, Lăng Dịch nghiêng mắt nhìn thoáng qua phía này, sau đó mới ngẩng đầu, để nước ấm cọ rửa khuôn mặt của mình.
Lăng Húc dựa lưng vào cửa phòng tắm ngồi một hồi lâu nhưng tâm tình vẫn không bình tĩnh trở lại, cậu lo lắng tiếp tục ở trong này thì Lăng Dịch tắm rửa xong sẽ đi ra, tay chống mặt đất muốn đứng lên, nhưng lúc này lại cảm thấy chân có chút nhũn ra, dứt khoát quỳ trên mặt đất dùng tay chân bò về phía trước.
Đi một nửa lúc đi qua phòng Thiên Thiên, Thiên Thiên đột nhiên từ trong phòng đi ra đứng ở phía trước cậu, kỳ quái hỏi: “Ba?”
Mà cùng lúc đó, Lăng Dịch đã tắm rửa xong mặc quần ngủ từ trong phòng vệ sinh đi ra, ở phía sau cậu hỏi: “Em làm gì vậy? Sao hôm nay lại trở về sớm thế?”
Lăng Húc duy trì tư thế đi về phía trước, quay đầu nhìn Lăng Dịch, thấy trên thân anh còn trần trụi, nhất thời đỏ mặt, “Sao anh không mặc quần áo?”
Lăng Dịch không trả lời cậu, mà là hỏi: “Vì sao em lại bò trên mặt đất?”
Lăng Húc nghĩ mà muốn lăn một vòng, từ phòng bên này lăn đến bên kia phòng, không biết có bình tĩnh hơn chút nào không. Cậu thảm thương cảm thấy, mình giống như tâm lý biến thái, không biết có phải đã đến thời kì cuối rồi không, có còn biện pháp nào cứu nữa không.
Cuối cùng Lăng Húc ghé vào bên giường, giơ tay lên dùng sức đập giường, đập hơn mười cái mới thở dài một hơi không động.
Một lát sau, Lăng Húc thu dọn xong cảm xúc, cầm quần áo tắm rửa đi vào buồng vệ sinh, vừa mở cửa phòng liền nhìn thấy Lăng Dịch đã mặc áo ngủ, ngồi ở bên trong phòng khách đang xem TV.
Lăng Dịch thấy cậu đi ra, lại hỏi một lần: “Hôm nay tan học sớm như vậy?”
Lăng Húc suy nghĩ một chút, chưa nói mình cùng Phan Văn Thiệu đi quán bar, vì thế biết thời biết thế đáp: “Đúng vậy, bên chỗ huấn luyện bị vỡ ống nước cho nên tan học sớm.”
“Vỡ ống nước?” Lăng Dịch cảm thấy không hiểu.
Lăng Húc gật đầu.
Lăng Dịch nhìn cậu, “Em theo nói chuyện với anh nhất định phải tránh ở sau cửa sao?”
Lúc này Lăng Húc mới phát hiện mình còn ôm cửa phòng, chỉ dò đầu ra nói chuyện với Lăng Dịch, cậu có chút không biết làm thế nào cho phải, buông cửa phòng ra nói: “Em đi tắm rửa.”
Lăng Dịch chưa nói cái gì.
Yêu đương thời kỳ trưởng thành luôn làm người ta ngọt ngào mà buồn rầu.
Lăng Húc dùng thìa quấy socola nóng, kế tiếp phải rót vào khuôn đúc định hình. Ánh mắt của cậu nhìn có vẻ tâm sự nặng nề, nhíu mày một hồi lâu, đột nhiên lại cúi đầu cười ngây ngô một chút, không biết suy nghĩ cái gì.
Lưu Đồng vẫn luôn chú ý cậu, lúc nhìn thấy cậu cầm lấy thìa muốn liếm liền lớn tiếng nhắc nhở: “Này, tỉnh tỉnh!”
Lăng Húc tỉnh táo lại, thầm nghĩ nguy hiểm thật, vội vàng đặt thìa trở về.
Đặng Thịnh đi tới tiếp nhận việc của cậu đang làm, để cậu đi lấy bánh sừng trâu trong lò nướng ra, đồng thời hỏi: “Nghĩ cái gì vậy?”
Thiên Thiên thiếu chút nữa bị nó kéo đến ngã trên mặt đất.
Lăng Húc vén tay áo lên, nhìn ba mẹ Quan An Dung không có ở đây liền lớn tiếng nói: “Đánh giờ đó!”
Thiên Thiên không có tâm tình phản ứng nó, vui vẻ chạy tới dắt tay Lăng Húc: “Ba, chúng ta về nhà!”
Lăng Húc lôi kéo nó đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: “Không trở về nhà, ba mang con đi ra ngoài ăn cơm được không?”
“Hả?” Thiên Thiên ngẩng đầu lên, “Bác đi không?”
Lăng Húc có chút ăn dấm: “Bác không đi, con muốn ba hay là muốn bác hả?”
Thiên Thiên do dự một chút, cuối cùng nói: “Muốn ba.”
Lúc này Lăng Húc mới vui vẻ, đi đến bên xe đạp điện bế nó ngồi lên, lại đội mũ cho nó, “Ngồi yên, đừng bị người trộm đi đó.”
Thiên Thiên có chút giật mình, “Có người trộm sao?”
Lăng Húc ngồi lên, khởi động xe đạp điện đồng thời nói: “Đương nhiên, chờ lúc đèn đỏ sẽ có người ôm con đi.”
Thiên Thiên nghe vậy, vội vàng ôm chặt thắt lưng Lăng Húc, sau đó dọc theo đường đi đề phòng tất cả người đi đường cùng xe tới gần bọn họ.
Lăng Húc mang Thiên Thiên đi ăn cơm chiều.
Cậu biết gần trung tâm mua sắp Lăng Dịch mở có một khu vui chơi trẻ em, nếu đưa Thiên Thiên đi chơi thì nó có thể vô cùng vui vẻ chơi một hai giờ.
Ăn cơm xong, Lăng Húc liền mang theo Thiên Thiên đi khu vui chơi trẻ em, Thiên Thiên đi vào cùng chơi với các bạn nhỏ, cậu thì ngồi ở cửa, cách tấm rào chắn thủy tinh nhìn Thiên Thiên chơi.
Lúc này thật ra Lăng Húc có chút trống rỗng, cậu không hề suy nghĩ cái gì, chỉ nghĩ chờ một chút nữa mang Thiên Thiên cùng trở về, không cần giao lưu quá nhiều với Lăng Dịch.
Thiên Thiên chơi được khoảng nửa giờ, Lăng Húc đột nhiên nghe được phía sau có người kêu tên của cậu.
Cậu quay đầu, nhìn thấy một đôi nam nữ đứng ở phía sau không xa, người đàn ô