Tác giả: Kim Cương Quyển
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 134628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/628 lượt.
ống lên khung cửa, vươn tay lôi kéo áo của mình, cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô, liếm môi một chút.
Lăng Húc rõ ràng thấy được động tác liếm môi của Lăng Dịch, cậu theo bản năng nuốt nước miếng, nhìn đôi môi ướt át của Lăng Dịch đột nhiên sinh ra xúc động muốn cắn một cái.
Xúc động tới quá mạnh mẽ, thậm chí Lăng Húc đã hơi hơi thăm dò về phía trước, nhưng lúc cảm giác được hô hấp mang theo mùi rượu của Lăng Dịch thì trong giây lát liền phục hồi lại tinh thần, tâm cậu nảy lên kịch liệt, khẩn trương đẩy Lăng Dịch ra phía trước, nói: “Em muốn đi ngủ !” Sau đó dùng lực đóng cửa phòng lại.
Lăng Dịch không hề phòng bị, bị cậu đẩy ngã ở trên mặt đất, tức giận hô: “Lăng Húc!”
Nhưng Lăng Húc đã đóng chặt cửa, thậm chí còn khóa trái. Cậu tựa vào mặt sau cửa, trái tim kịch liệt nhảy nhót trong lồng ngực suýt nữa liền muốn nhảy ra ngoài.
Cậu giơ tay lên che ngực, có chút kích động cảm thấy mình sắp chết đến nơi.
Nhưng cho dù tim đập lợi hại hơn nữa thì Lăng Húc vẫn sẽ không chết, nằm ở trên giường miên man suy nghĩ một hồi rồi ngủ, ngày hôm sau mặt trời lại theo lẽ thường dâng lên.
Dũng khí tối hôm qua được Thang Lực tiếp cho, dưới ánh mặt trời chiếu xuống hình như lại bớt đi một ít, cậu không biết mình nên làm thế nào, theo đuổi con gái cậu đã từng thử, theo đuổi Lăng Dịch, trừ bỏ mặt dày mày dạn dán lên cậu còn có thể làm được gì?
Bây giờ ngay cả mặt dày mày dạn dán lên cậu cũng sẽ khẩn trương, mỗi lần đều hồ ngôn loạn ngữ, chẳng hiểu ra làm sao.
Thật sự là không xong, Lăng Húc nghĩ.
Buổi chiều cậu chủ động gọi cho chỗ huấn luyện, hỏi bọn họ sao vẫn chưa nhập học lại.
Cô gái tiếp tân của trung tâm huấn luyện có thái độ rất tốt, hồi đáp: “Thực xin lỗi, thiết bị của chúng tôi vì bị vào nước, còn cần kiểm tu, tạm thời không thể tiếp tục lên lớp.”
Lúc ấy Lăng Húc liền cả giận nói: “Trung tâm huấn luyện gì thật là lạn!” Sau đó oán hận cúp điện thoại.
Cậu không phải muốn lên lớp, chính là có chút sợ hãi trở về gặp Lăng Dịch. Nói là sợ hãi, nhưng giống tối hôm nửa đêm Lăng Dịch vẫn chưa trở về thì cậu lại nhớ thương ngủ không được. Hơn nữa tối hôm qua vốn cũng muốn hỏi Lăng Dịch có phải đi hẹn hò với Lưu Hiểu Lộ không, kết quả chuyện tới trước mắt, khẩn trương đến mức cái gì cũng không hỏi ra, trạng thái này quả thực hỏng tới cực điểm.
Cứ cảm thấy phải làm cái gì đó để thay đổi trạng thái bây giờ.
Không biết có phải cậu nghĩ rất nhiều hay không, có đôi khi Lăng Dịch cũng cố ý trêu chọc cậu? Lăng Húc nghĩ nghĩ, cho là mình nên thăm dò Lăng Dịch một chút, không thể để một mình cậu tiếp tục cô đơn sinh hoạt trong nước sôi lửa bỏng.
Đêm hôm đó Lăng Húc không mang theo Thiên Thiên trốn đi ra ngoài, nhưng công ty Lăng Dịch hình như vẫn có việc như cũ, không đúng hạn tan tầm.
Lăng Húc tắm rửa xong, trên lưng vây quanh một cái khăn tắm đứng ở trước gương thưởng thức dáng người của chính mình, cậu nghĩ mình có dáng người tốt như vậy, nếu Lăng Dịch thích cậu thì hẳn sẽ có một chút phản ứng đi? Nếu không đêm nay thừa dịp Lăng Dịch đi ngủ thì vây quanh khăn tắm xông vào phòng của anh, ở trước mặt anh xốc khăn tắm lên, cho anh liếc nhìn một cái sau đó bỏ chạy?
Cậu bắt đầu xâm nhập suy nghĩ tính khả thi, suy xét thay áo tắm càng có hiệu quả, lúc xốc áo tắm lên thì cười to hai tiếng, sau đó trước khi Lăng Dịch rời giường đánh cậu thì nhất định phải chạy trốn.
Ngay lúc cậu lăn qua lộn lại soi gương thì bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa.
Lăng Húc lập tức tập trung lực chú ý đi nghe, cậu biết Thiên Thiên còn ở bên trong phòng vẽ, lúc này là thời cơ tốt, cậu làm bộ vừa mới tắm rửa xong, vây quanh một cái khăn tắm đi ra ngoài, không cẩn thận làm khăn tắm rơi xuống, thử xem phản ứng của Lăng Dịch.
Không có rất nhiều thời gian cho cậu suy xét, Lăng Húc nghe được tiếng bước chân đi đến phòng khách liền lập tức động thủ kéo cửa phòng tắm ra, đồng thời vươn tay kéo khăn tắm lơi lỏng sụp sụp, mắt thấy liền muốn rơi xuống.
Nhưng cửa vừa mở ra, người trong ngoài đụng mặt đều phát ngốc.
Bên trong phòng khách đứng một đôi vợ chồng già, hai người bọn họ vốn đang muốn ngồi xuống sô pha, đột nhiên liền nhìn thấy từ buồng vệ sinh đi ra một thanh niên nửa thân để trần, lập tức liền trợn tròn mắt.
Lão tiên sinh trợn mắt há hốc mồm đánh giá Lăng Húc từ đầu đến chân, mà lão thái thái giơ tay lên che ánh mắt, đồng thời lại nhịn không được trộm nhìn cậu qua khe hở ngón tay.
(Đầm: Giở khóc giở cười với anh chàng)
Lăng Húc phản ứng đúng lúc, nắm chắc khăn tắm suýt nữa rơi xuống, trừng lớn mắt hỏi: “Ai vậy?”
Lăng Dịch bước vào phòng khách chậm hơn hai người kia một bước, nhìn thấy tình huống này lập tức tiến lên một bước chắn trước người Lăng Húc: “Đi mặc quần áo vào.”
Lăng Húc xoay người đã muốn chạy vào phòng.
Lăng Dịch lại bắt lấy cánh tay cậu, một tay khác ôm thắt lưng cậu, giúp cậu kéo khăn tắm lên, nghiêm chỉnh che cái mông lộ ra bên ngoài. Sau đó anh mới buông Lăng Húc ra, để cậu đi mặc quần áo vào.
Lăng Húc còn không hiểu ra sao, lúc mặc quần áo đột nhiên