Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
đứa bé, gượng cười nói: “là, là con của một người bạn, ba mẹ, hai người lên xe trước đi, chờ chút nữa con nói cho hai người.”
Mặc dù nghi ngờ, ba Lâm mẹ Lâm chỉ có thể gật đầu, chia ra lên xe trước. Ba Lâm ngồi ở phía trước, mẹ Lâm ngồi ở chỗ ngồi phía sau cùng thằng bé. Đối với trên xe đột nhiên nhiều thêm hai người, thằng bé cũng không có cái gì ngạc nhiên, vẫn cầm robot biến hình trên tay ngắm nghía, nhưng bởi vì một cái tay bị thương, động tác trở nên vụng về yếu ớt hơn trước.
Lâm Lệ khởi động xe rời đi, trong lòng suy nghĩ chờ lát nữa làm thế nào để giải thích chuyện xe và đứa bé.
“Tiểu Lệ a, đứa nhỏ này làm sao thế, tay và mặt đều bị thương” mẹ Lâm ngồi ở phía sau nhìn vết thương trên người thằng bé không khỏi hỏi.
Lâm Lệ chỉ cười cười, nói: “trẻ con nghịch ngợm, không cẩn thận bị vấp ngã”
“Cha mẹ của đứa bé đâu?” mẹ Lâm lại hỏi, nhìn đứa bé, trên tay trên mặt đều bị thương, không khỏi nhỏ giọng thở dài nói: “hiện tại làm cha mẹ sao lại sơ ý như vậy a, để con té thành như vây”
Lâm Lệ cười cười, vội vàng chuyển đề tài khác “ba mẹ, sao hai người đột nhiên lại đến Giang Thành vậy”.
Nghe vậy, vẻ mặt mẹ Lâm cứng đờ, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía ba Lâm.
Ba Lâm nghiêng người cười nói: “không có gì, ta với mẹ con nhớ con, cũng biết con đi làm bận rộn, không rút ra được thời gian trở về, cho nên muốn ghé thăm con một chút”.
Lâm Lệ liếc nhìn mẹ mình qua gương, tự nhiên nhìn ra khác bà khác thường, trong lòng có loại dự cảm xấu, nắm tay lái thật chặt, nói: “mẹ, sao mẹ không nói lời nào vậy?”
Mẹ Lâm sửng sốt, gượng cười: “đúng, đúng vậy a, ta với ba nhớ con, nên mới tới”.
Nghe vậy, Lâm Lệ cũng không nói chuyện, chẳng qua nắm tay lái thật chặt, ánh mắt chăm chú nhìn phía trước. Ba Lâm mẹ lâm giống như đang giấu diếm cái gì, thấy con gái không nói bọn họ cũng không lên tiếng, sợ nói lỡ miệng lại lộ ra cái gì.
Không khí bên trong buồng xe yên tĩnh, có chút quỷ dị, thậm chí làm cho bạn nhỏ Chu Gia Bân ngồi một bên đang chơi Transformer cũng mơ hồ cảm giác bầu không khí khác thường này,ngẩng đầu nhìn bọn họ, nhưng mà nó vốn là đứa bé không thích nói chuyện, bạn nhỏ Chu Gia Bân lịch sự cũng không mở miêng, tiếp tục chơi với món đồ trên tay.
Xe gặp đèn đỏ cho nên chậm rãi dừng lại, im lặng một lúc lâu, Lâm Lệ mới chậm rãi mở miệng, nói: “ba, có phải sức khỏe ba xảy ra chuyện gì sao?”
Ngồi một bên, ba Lâm sửng sốt hồi lâu, cười khan lắc đầu “không có, không có, sức khỏe ba rất tốt, chúng ta thật nhớ con mới lên xem một chút”.
Lâm Lệ quay đầu nhìn ông, bình tĩnh nói: “ba, thời điểm ba muốn gạt chúng ta đều nắm thật chặt quần của mình” Nói xong, tầm mắt dời xuống, nhin chăm chú vào hai tay đang nắm chặt ống quần của ba mình.
Lúc này ba Lâm mới ý thức được, vội vã buông tay, nhìn con gái cười khan “không có, không có chuyện gì, không có gì…….”
“Ai” ngồi phía sau, mẹ Lâm thở dài nói: “lão Lâm a, chúng ta còn muốn lừa gạt tiểu Lệ sao, nếu ông thật sự có chuyện gì, chúng ta còn không phải đều trông cậy vào tiểu Lệ, tiểu lệ a, bệnh của ba con có thể tái phát, cho nên lần này tới Giang Thành chủ yếu là muốn đến kiểm tra lần nữa”
Nghe vậy, Lâm Lệ quay đầu nhìn cha mình “ba, chuyện lớn như vây sao ba còn muốn gạt con.” Khi đang nói chuyện, hốc mắt liền bắt đầu đỏ, cô sợ, cô lo lắng!
Thấy viền mắt con gái đỏ lên, ba Lâm oán giận nhìn mẹ Lâm một cái, vội vàng giải thích: “thật ra thì, thật ra thì cũng không có cái gì, gần đây khí trời đột nhiên lạnh, ta có chút cảm mạo, cho nên liên tục ho khan, mẹ con bị bệnh đa nghi nặng, không yên lòng, nên tới đây để kiểm tra”
Lâm Lệ cũng không nghe ông giải thích, đợi đèn đỏ chuyển xanh, khởi động xe vừa nói: “giờ chúng ta phải đi bệnh viện”
Không kịp trở tay
Editor: Aquarius8713
Beta: Violetin_08
Cuối cùng Lâm Lệ cũng không đi theo ba Lâm đến bệnh viện, bởi vì trước khi gọi điện thoại cho con gái, ba Lâm cùng mẹ Lâm cũng sớm đi tới bệnh viện, bởi vì hôm nay là chủ nhật bác sĩ lần trước phẫu thuật cho ba Lâm nghỉ, muốn đợi ông ta khám cho phải chờ tới thứ ba.
Lâm Lệ lái xe đưa ba Lâm cùng mẹ Lâm về nhà, lúc Lâm Lệ lấy chìa khóa từ trong túi áo mở cửa đi vào, mặt khác thuần thục lấy dép từ trong tủ giày ra, mà một loạt động tác này khiến cho ba Lâm cùng mẹ Lâm ở phía sau lưng của cô đi vào nghi ngờ nhìn nhau trao đổi ánh mắt.
Lúc này vào nhà, Lâm Lệ để cho ba Lâm cùng mẹ Lâm vào phòng khách trước ngồi xuống trên ghế sa lon, vào phòng bếp rót hai chén nước ra đưa cho bọn họ, mà trong lòng cũng bởi vì lo lắng bệnh của cha mà chân mày trên mặt luôn nhíu lại.
Mẹ Lâm cùng ba Lâm nhận lấy nước, quay đầu đánh giá cả căn nhà rộng rãi, hai vợ chồng trao đổi ánh mắt, muốn mở miệng hỏi con gái, Lâm Lệ đi trước họ một bước nói: “Ba mẹ, các người ngồi trước một lát, con đi vào gọi điện thoại.” Nói xong liền trực tiếp xoay người vào phòng của mình.
Nghĩ tới, Lâm Lệ lấy điện thoại di động ra trực tiếp gọi cho An Nhiên, tiếng chuông đổ hồi lâu mới được nhấc lên, bê