XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Ái Thành Hôn

Bất Ái Thành Hôn

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.

cửa sổ gió lạnh thổi qua bên cạnh mặt, mặt có chút khô hanh, Lâm Lệ chậm rãi lái xe đi theo đội ngũ xe lớn di động, đi một bước ngừng chừng mấy phút đồng hồ, hơn nửa giờ tiếp theo, thế nhưng cũng chưa đi được 50m.
Trong ngực còn có chút rầu rĩ khó chịu, còn đang vì vừa rồi nghe những lời của Chu Hàn mà không thoải mái, thật ra thì tĩnh tâm lai ngẫm nghĩ anh nói không sai, bọn họ nguyên vốn cũng không phải là vợ chồng, không những không thể nói là vợ chồng, ngay cả bạn bè cũng không bằng, cô quả thật nên nhận rõ thân phận của mình thêm một chút.
Lâm Lệ cũng không phủ nhận, cô đúng là coi đứa trẻ kia như đứa con còn chưa sinh ra đời của mình.
Nghĩ đến đứa con không có duyên phận kia, trong lòng chua xót đau đớn càng nhiều thêm mấy phần, khẽ ngửa đầu, đem nước mắt trong mắt mình lui về, một lúc lâu cho đến phía sau truyền đến tiếng ‘ bít, bít’ thúc giục, Lâm Lệ lần nữa ngẩng đầu, chỉ thấy hàng xe dài trước mặt đã chậm rãi di động, cảnh sát giao thông đứng ở ngã tư đường chỉ huy xe cộ lui tới, đèn xe chiếu tới quần áo trên người của bọn họ hắt ra ánh sáng, mà cũng là ở dưới sự chỉ huy của bọn họ, đường cũng chầm chậm thông thoáng.
Có lẽ thấy xe của Lâm Lệ chậm chạp không di chuyển ngăn cản dòng xe cộ phía sau, nơi xa cảnh sát giao thông cho cô một ánh mắt nghiêm nghị, đưa tay về phía cô giơ lên, ý bảo cô nhanh lái xe một chút.
Lúc này Lâm Lệ mới lấy lại tinh thần, trước khi cảnh sát giao thông ở đây đi về phía cô, vội vàng khởi động xe rời đi.
Đúng là không có chỗ nào có thể đi, Lâm Lệ đành phải lái xe trở về nhà. Nhưng mà trên đường đã trút đi cơn buồn bực của mình, khi về đến nhà đã hơn 7h. Mở cửa đi vào, Chu Hàn vẫn chưa về, nghĩ đến cũng đúng, từ trước đến giờ anh vẫn coi công việc là nhất.
Trong nhà tối đen như mực, bật đèn, cả căn nhà sáng sủa hẳn lên, Lâm Lệ đưa tay đè cái trán, chỉ cảm thấy hôm nay mình vô cùng mệt mỏi, đặt túi xách lên trên chiếc ghế, mình trực tiếp dựa vào ngồi trên ghế sa lon, ngửa đầu nhắm mắt lại.
Lâm Lệ đúng là mệt mỏi, cứ nằm dựa vào ghế như vậy, thế là mơ mơ màng màng buồn ngủ, mà đang lúc Lâm Lệ cho là mình sắp ngủ rồi, cửa vào lúc này bị mở ra, mà Lâm Lệ bởi vì mệt mỏi cũng không ngủ được, động tĩnh như vậy làm cho cô chợt mở mắt ra ngồi dậy, nâng mắt nhìn về phía cửa chính, chỉ thấy Chu Hàn đang ôm đứa nhỏ từ ngoài cửa đi vào, nhìn sắc mặt không tốt lắm, ngoài vẻ lạnh lùng trước đây, còn cộng thêm vẻ u ám và tức giận.
Mà đứa nhỏ anh đang ôm giờ phút này đang nằm úp trên bả vai của anh, hai tay ôm cổ của anh thật chặt, không nhúc nhích, như là đã ngủ thiếp đi. Mà đứa bé này cũng không phải là người khác, chính là Chu Gia Bân bị mẹ mình đón đi.
Chu Hàn cũng đã thấy cô, hơi có chút ít sửng sốt, vẻ mặt vốn lạnh lùng cùng u ám thoáng hiện lên tia xấu hổ và áy náy, nhưng chỉ là trong chớp mắt, không đợi Lâm Lệ xác nhận gì, vẻ mặt kia đã khôi phục như lúc ban đầu, xoay người lại ôm đứa nhỏ đi về phía phòng của nó.
Mà cũng là ngay lúc anh ôm đứa nhỏ xoay người sang chỗ khác, Lâm Lệ mới chú ý tới đứa nhỏ kia đang gục ngủ ở trên bả vai của anh, cánh tay ôm gáy của Chu Hàn được băng bó, ngay cả trên trán trắng noãn cũng có vết thương, mặc dù không nghiêm trọng, nhưng mà nhìn kỹ còn rỉ ra tia máu.
Lâm Lệ bỗng nhiên đứng lên đi về phía họ, nhìn tay cùng mặt của bé, vẫn là không nhịn được hỏi: “đây, đây là chuyện gì xảy ra?” Giọng nói có chút gấp, thanh âm không khỏi lớn một chút.
Đứa nhỏ trên lưng bất an run rẩy, ôm cổ của Chu Hàn chặt hơn một chút, giống như là đang sợ cái gì.
Chu Hàn nhíu mày, đưa tay vỗ nhẹ dỗ đứa nhỏ, chỉ nhìn Lâm Lệ một cái, cũng không nói thêm gì, trực tiếp ôm đứa nhỏ vào phòng.
Lâm Lệ đi theo vào, dừng lại ở trước cửa, nhớ tới lời của Chu Hàn lúc buổi chiều, cô sợ mình lại quá phận.
Chu Hàn nhẹ nhàng đặt đứa bé lên trên giường, giúp nó đắp chăn lúc chuẩn bị đi ra tay lại bị đứa nhỏ đang ngủ mơ nắm chặt, đứa nhỏ vốn đang ngủ đã tỉnh lại, ánh mắt đen láy kia nhìn chằm chằm Chu Hàn, hơi lóe lên, như là đang sợ.
Chu Hàn nhìn bé, không rút tay về.
Bình tĩnh nhìn bé một lúc lâu, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ trên mặt bé cùng cái trán bị thương hỏi: “Còn đau không?” Giọng nói của anh vốn trầm thấp, cho nên có khẽ khàng nữa, cũng không hề dịu dàng.
Đứa nhỏ chỉ lắc đầu, ánh mắt vẫn theo sát anh, sợ anh rời khỏi.
Chu Hàn có chút đau lòng sờ sờ đầu của bé, cho dù trong lòng biết vẫn mình không thể không để ý tới thân thế của nó, nhưng mà hôm nay anh thật sự là đau lòng đứa bé này, vừa rồi ở bệnh viện, y tá sát trùng vết thương cho bé, nhỏ tuổi như vậy, nó thần người không hề rơi một giọt nước mắt, mà đến khi cô y tá bôi thuốc lên vết thương đã được sát trùng cho của nó, mới đau lòng mà khóc lên.
Tránh cái trán bị thương của bé vuốt vuốt tóc của bé, Chu Hàn cố gắng khiến giọng nói của mình trở nên mềm nhẹ: “nhắm mắt lại.”
Đứa nhỏ rất nghe lời nhắm mắt lại, nhưng bàn tay giữ tay của Chu Hàn cũng không hề buông ra. Chu Hàn cũng để tùy nó nắm, cứ ngồi trên mép giường như vậy, chờ nó từ từ ngủ thiếp đi.
Đứa nhỏ cực kỳ