Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.
c cũng không phải do anh ấy, là vấn đề vợ cũ của anh ấy.”
Nghe vậy, mẹ Lâm thế này mới thả lỏng, gật gật đầu: “Vậy là được.” Mặt khác lại nghĩ đến cái gì, lo lắng hỏi: “Vậy người trong nhà của cậu ấy có đối tốt với con không, còn có con trai của cậu ấy có bài xích gì với con không?”
Nhớ tới sự quan tâm cùng yêu thương của mẹ Chu đối với cô, còn có cá tính không được tự nhiên của Tiểu Bân, khóe miệng nhẹ nhàng mỉm cười, lắc đầu nói: ” Mọi người trong Chu gia đối với con tốt lắm, đứa nhỏ Tiểu Bân rất ngoan ngoãn, không hề đối địch với con, thật sự, mọi người đều đối với con rất tốt.”
Mẹ Lâm nhìn cô, nhìn rất chăm chú, giống như là muốn nhìn rõ ràng có phải cô không muốn bà đừng lo lắng mà đang an ủi bà hay không, rất lâu như là thật sự nhận định tươi cười trên mặt cô là phát ra từ đáy lòng, thế này mới nhẹ nhàng thở ra gật gật đầu: “Nghe con nói như thế, mẹ đây an tâm.”
Lâm Lệ có chút áy náy, lật tay nắm chặt tay mẹ, áy náy nói: “Mẹ, xin lỗi, con lớn thế này rồi vẫn để cho mẹ phải lo lắng.”
Mẹ Lâm nhìn cô một cái, nở nụ cười, nói: “Đứa ngốc, ai làm cha mẹ mà không lo lắng cho con cái chứ, cho dù sau này con lớn lên, về sau có con cái, mẹ đây vẫn còn muốn lo lắng cho con.”
Lâm Lệ cũng cười, hạ thấp người ôm chặt mẹ của mình, nhỏ giọng nói bên tai bà: “Mẹ, cám ơn mẹ.”
Mẹ Lâm cười khẽ, vỗ về lưng của cô.
Hai người cứ như vậy ôm một hồi lâu, ngay lúc Lâm Lệ chuẩn bị đứng dậy buông ra mẹ của mình, chỉ nghe thấy mẹ Lâm ở bên tai cô nhẹ giọng hỏi: “Lâm Lệ, con yêu người đàn ông này sao?”
Lâm Lệ sửng sốt, hơn nửa ngày không nói gì, chờ lúc cô muốn mở miệng, mẹ Lâm đã buông cô ra.
Nhìn mẹ, Lâm Lệ không nghĩ để cho bà lo lắng, mở miệng muốn giải thích, “Mẹ, con —— “
Mẹ Lâm đưa tay che ở bên miệng của cô, nhìn cô lắc đầu nói: “Không cần nói cho mẹ, chính trong nội tâm của con rõ ràng là được.”
Thái độ của ba Lâm
Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08
Lâm Lệ cảm nhận được sâu sắc hai chữ “quan hệ” mang đến lợi ích như thế nào. Vốn là phải chờ tới thứ ba mới đến lượt được chuyên gia khám bệnh, giờ đây không tới một ngày thì các báo cáo kiểm tra sức khỏe đã có kết quả, chuyện đáng vui mừng nhất là bệnh của ba Lâm không có chuyển biến xấu, triệu chứng ho khan gần đây chỉ là vì lây nhiễm cảm cúm, chỉ cần khỏi cảm cúm thì sẽ hết ho khan, cũng không có những vấn đề khác.
Lúc bác sỹ Lý nhìn báo cáo kiểm tra nói cho cô biết tình trạng sức khỏe của ba Lâm, Lâm Lệ nhất thời mừng rỡ quá liền ôm thật chặt ba Lâm một lúc lâu mới buông ra.
Bởi vì đã kiểm tra cũng không có vấn đề gì lớn, cho nên không cần nằm viện, vậy là sau khi ra khỏi bệnh viện, Chu Hàn liền lái xe đưa ‘cha mẹ vợ’ cùng Lâm Lệ trở về nhà.
Lúc về đến nhà mẹ Chu vẫn chưa đi, đang cùng Tiểu Bân ngồi ở phòng khách trên ghế sa lon viết chữ, thấy mấy người trở lại liền bước lên phía trước quan tâm hỏi: “Sức khỏe ông thông gia không sao chứ.”
Thấy ba Lâm cùng mẹ Lâm không nói tiếp, mẹ Chu cũng chỉ cười, nói: “xem tính tôi nóng vội này, hôm nay ông bà thông gia vừa mệt mỏi cả một ngày, vậy chuyện ăn cơm để sau đi. Hiện tại ông bà thông gia ở Giang Thành sợ gì không có cơ hội.” Vừa nói vừa quay đầu nhìn Tiểu Bân ngồi ở trên ghế sa lon đang cầm lấy bút tập viết, cúi xuống xoa đầu thằng bé cười nói: “Tiểu Bân, buổi tối đến nhà bà nội có được hay không?”
Thằng bé ngẩng đầu không nói chuyện, chỉ quay đầu nhìn Chu Hàn, thấy Chu Hàn gật đầu, lúc này mới xoay đầu lại hướng mẹ Chu gật đầu nhỏ giọng đáp: “vâng”
Mẹ Chu đưa tay nắm tay không bị thương của thằng bé, ngoài ra còn không quên mang theo robot biến hình, mỉm cười nói lời tạm biệt với mẹ Lâm, ba Lâm, còn không quên căn dặn Lâm Lệ rằng dạ dày của cô không tốt sau này phải chú ý ăn uống, cuối cùng mới để cho Chu Hàn đưa bà cháu về đại viện.
Đợi Chu Hàn đi khỏi, trong nhà chỉ còn lại gia đình Lâm Lệ.
Mẹ Lâm cùng ba Lâm ngồi xuống ghế salon, Lâm Lệ đến phòng bếp rót hai chén trà mang tới.
Nhận lấy trà từ tay Lâm Lệ, ba Lâm giơ tay lên ý bảo cô ngồi xuống.
Lâm Lệ ngồi xuống ghế salon đối diện ba mẹ, bởi vì có chút chột dạ cho nên cả người co quắp , ngồi làm sao cũng cảm thấy có chút không được tự nhiên, chỉ sợ cha mẹ hỏi đến không đáp được.
Ba Lâm quay đầu liếc nhìn mẹ Lâm, nhấp một ngụm trà, nhìn Lâm lệ, mới chậm rãi mở miệng, hỏi: “Lâm Lệ, nói thật cho cha biết, con cùng cậu ta kết hôn có phải là bởi vì giận dỗi không?”
Hầu như là không hề suy nghĩ, Lâm Lệ vô thức lắc đầu, nhìn ba Lâm nghiêm túc nói: “Không phải, con không có giận dỗi.” Mặc dù sau khi trải qua chuyện với Trình Tường cô đã không còn tin tưởng vào tình yêu nữa, nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến việc kết hôn với Chu Hàn cả. Trước đây cô đã nghiêm túc cân nhắc về việc gả cho Chu Hàn. Mặc dù suy nghĩ này rất máy móc nhưng không có nghĩa là cô vì giận dỗi mà kết hôn. Đúng là cô coi hôn nhân như một công việc, nhưng cái này cũng không có nghĩa là công việc gì cô cũng có thể tiếp nhận, là sau khi trải qua suy nghĩ nghiêm