Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
ỏ bừng, hờn dỗi nói: “Con nào có…”
Me Lâm cũng cười, đưa thay sờ đầu Lâm Lệ, vui mừng nói: “Như vậy mới phải, như vậy mới nói Chu gia thật sự đối với con gái của mẹ rất tốt!”
Ba Lâm cười gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Sự dịu dàng của anh
Editor: Aquarius8713
Beta: Violetin_08
Chu Hàn đưa mẹ của mình về rồi trở lại thì Lâm Lệ bọn họ còn đang trò chuyện trong phòng khách, chỉ là vẻ mặt trên mặt mấy người cũng đã không còn nghiêm trọng như hồi sáng, giờ đây vừa nói vừa cười .
Lâm Lệ nghe được tiếng động quay đầu lại, vừa lúc đụng vào tầm mắt của Chu Hàn đứng ở cửa, hai người nhìn nhau một lúc, Lâm Lệ có chút lúng túng, rời mắt, mặt không khỏi có chút nóng ran.
Mẹ Lâm cũng thấy Chu Hàn đứng ở cửa, cười nói với Chu Hàn: “Chu Hàn đã về rồi à, đã đưa mẹ của con trở về sao?”
Chu Hàn gật đầu, vẻ mặt lành lạnh lúc bình thường giờ phút này nở nụ cười cực kỳ tự nhiên, đi về phía mẹ Lâm nói: “Dạ, con đã đưa mẹ con về nhà.” Nói xong, rất tự nhiên đứng ở bên cạnh Lâm Lệ, gọi ba Lâm một tiếng: “Bác.”
Mẹ Lâm cười nhìn hai người bọn họ một cái, quay đầu cười hỏi ba Lâm, nói: “Ông Lâm, ông nói đi.”
Ba Lâm cũng kéo kéo khóe miệng, gật đầu, chỉ nói: “Được.”
Quyết định rồi cùng đứng dậy chuẩn bị xuống lầu, bởi vì muốn đi lấy xe, Chu Hàn và Lâm Lệ đi trước, mà ba Lâm và mẹ Lâm thì theo ở phía sau.
Chu Hàn người cao, bước chân khá lớn, Lâm Lệ 1m67 tuy là không lùn, nhưng vẫn thấp hơn Chu Hàn nửa cái đầu, lúc này phải chạy chậm lên mới đuổi kịp bước chân anh, đi song song cùng anh, Lâm Lệ nhỏ giọng hỏi: “Có phải vừa rồi anh chiếm tiện nghi của tôi hay không?”
Nghe vậy, Chu Hàn nhíu mày, nghiêng người nhìn cô, khóe miệng nửa nhếch lên tới hỏi nói: “Vậy sao? Lúc nào?”
“Buổi sáng, còn có lúc nãy nữa.” Lâm Lệ hỏi: “Sáng nay cầm tay của tôi còn ôm eo tôi, vừa rồi còn xoa nhẹ đầu tôi, anh làm những thứ này có phải quá tự nhiên rồi hay không, Chu tiên sinh?”
Chu Hàn cười, xem thường nói: “Tôi cho là tôi đang diễn trò, không nghĩ tới cô tưởng thật.”
Lâm Lệ bị anh nói, khuôn mặt bất giác đỏ lên, vội vàng giải thích nói: “Tôi, tôi mới không tưởng thật, sao tôi sẽ nghĩ là thật chứ, chỉ là, tôi chỉ là cảm thấy không cần thiết!”
Chu Hàn dừng bước lại, xoay người nhìn cô.
Lâm Lệ cũng dừng bước theo, khó hiểu nhìn anh, có chút không biết rõ anh muốn làm gì, hỏi: “Làm sao, tại sao dừng lại.”
Khóe mắt Chu Hàn quét qua ba Lâm mẹ Lâm đi ở phía sau, sau đó khom người tiến tới bên tai Lâm Lệ nói: “Cô nói chúng ta như vậy có thể khiến cho người ngoài thoạt nhìn quan hệ của hai người chúng ta rất thân mật hay không?”
“Anh…” Lâm Lệ nghẹn lời, trong lúc nhất thời không thể đáp được, anh dựa vào quá gần, cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của anh thổi tới tai cô, ấm áp ngứa khiến cho mặt của cô thoáng cái liền nóng ran, không cần nhìn gương, Lâm Lệ cũng biết mặt mình giờ phút này nhất định là hồng rực lên, vô thức đưa tay đẩy anh ra, tay lại bị Chu Hàn cầm ngược lại, chỉ nghe thấy Chu Hàn ghé vào lỗ tai của cô nói: “Con người của tôi không thích biến chuyện đơn giản như vậy thành phức tạp, chờ cô nghĩ kỹ lời kịch cùng nội dung vở kịch rồi lại sắp xếp cho tôi phối hợp với cô thế nào, đối với tôi mà nói quá lãng phí thời gian, cô không phải là không muốn để cho cha mẹ cô lo lắng sao? Như vậy chúng ta cứ diễn thật một chút, như vậy cha mẹ cô không phải là yên tâm hơn sao?” Nói xong tách khỏi người cô, nhìn cô cười như không cười.
Lâm Lệ sửng sốt nhìn anh, một lúc lâu không kịp phản ứng, thật ra thì anh nói không sai, đúng là cô không muốn để cho cha mẹ lại vì cô mà lo lắng chuyện gì, cha mẹ vì cô mà lo lắng trong lòng ba mươi năm rồi, cô không nên để cho bọn họ vì mình mà tiếp tục lo lắng nữa, giống như anh nói cứ diễn như vậy để cho cha mẹ tin tưởng cô sống rất tốt quả thật có thể khiến cho cha mẹ yên tâm, nhưng mà sau này thì sao, sau này nếu bọn họ ly hôn, đến lúc đó cô nên giải thích với cha mẹ như thế nào?
Đang lúc Lâm Lệ vẫn còn đang suy tư sau này nếu bọn họ ly hôn thì mình sẽ giải thích với cha mẹ như thế nào, Chu Hàn đã đưa tay ra trực tiếp kéo cô đi về phía trước.
Lâm Lệ phản ứng chậm một bước, chỉ có thể ngây ngốc bị anh kéo đi.
Phía sau ba Lâm mẹ Lâm nhìn Lâm Lệ và Chu Hàn đi ở phía trước, hai người đều nở nụ cười.
“Nhìn bọn họ như vậy, tôi cũng yên lòng.” Mẹ Lâm nhẹ giọng than, trong giọng nói có loại yên lòng và nhẹ nhõm.
Ba Lâm không nói gì, nụ cười trên khóe miệng biểu lộ sự đồng ý với lời nói của vợ, gật đầu, tiếp tục bước đi.
Chu Hàn nói nhà hàng kia không tệ nhưng thật ra là một nhà hàng cao cấp tiêu chuẩn trên bốn sao, một mình nó đã có khả năng đảm nhận được bữa tiệc rượu và dạ tiệc.
Chu Hàn dừng xe ở chỗ đậu xe trước cửa nhà hàng, tắt máy, quay đầu nhìn về phía ba Lâm mẹ Lâm nói: “Bác trai bác gái, chúng ta đã đến.”
Ba Lâm nhìn nhà hàng phía bên ngoài cửa xe, lẩm bẩm nói: “Đây, đây không giống như là một quán ăn bình dân.”
“Trước đây con đã tới đây với khách hàng, món ăn tương đối ngo