XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Chấp Tất Cả

Bất Chấp Tất Cả

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/897 lượt.

ện này, ngẩn ra, nói thế nào hôm nay cũng phải ở bên cạnh Tô Hiểu Mộc mới phải, cố tình. . . . . . Anh xem một cái liền phiền não mà đem tạp chí ném qua một bên, phất tay một cái nói: "Cậu xem ổn là được, đừng làm cho ký giả viết linh tinh loạn cả lên, cậu biết thói quen của tôi, còn nữa, nhớ sắp xếp người buổi tối đi đến sân bay, trực tiếp đón người đến khách sạn bên này."
"Vâng." Vương Hạo gật đầu một cái, anh luôn luôn thông minh, tự nhiên ý thức được ông chủ có ý là đừng làm cho truyền thông quá chú ý đến Tô Hiểu Mộc cùng Tiểu Nghiêu, cùng với. . . . . . cô Tần đột nhiên xuất hiện này.
Tô Hiểu Mộc sau khi đưa con đi học, trở lại ngồi yên trong phòng khách, nhìn chằm chằm điện thoại cho tới trưa, đang lúc cô thất vọng, điện thoại rốt cuộc vang lên, cô hạ âm thanh TV xuống, mới tỉ mỉ trả lời: "Alô?"
Âm thanh nhẹ nhàng rất dịu dàng dọc theo điện thoại truyền tới tai Cảnh Diễn bên kia, anh mấp máy môi, nói: "Là anh, ăn rồi chưa?"
Tô Hiểu Mộc theo bản năng nhìn đồng hồ treo tường, thì ra là đã mười một giờ, một chút cảm giác đói bụng cô cũng không có, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Ngài Cảnh, hiện tại mắy giờ rồi? Dĩ nhiên ăn rồi, ngài cho rằng em sẽ chờ ngài à?"
"Em tức giận? Anh vốn là đồng ý hôm nay đi với em, bây giờ nhìn lại thì đã nuốt lời rồi." Âm thanh Cảnh Diễn rất trầm, mang theo vẻ áy náy nồng đậm.
Ngày đó anh hỏi cô có muốn quà tặng nào không, cô nói không có, chỉ có nguyện vọng nhỏ, ngày thứ hai sau tiệc cưới anh không làm việc, đem một ngày hoàn toàn rảnh rỗi này giao cho cô.
Nhớ tới kế hoạch mình an bài đã lâu, Tô Hiểu Mộc cười khổ một cái, tận lực để cho giọng của mình nhẹ nhõm một chút: "Em không có tức giận, anh có chuyện quan trọng phải làm, về sau bù lại là được. Đúng rồi, hôm nay buổi tối anh có trở về ăn cơm không? Mới vừa rồi em vừa học làm một món ăn mới, làm cho anh nếm thử một chút."
Thật ra thì cô nào có tâm tình gì học làm món ăn mới, trên TV chiếu những thứ gì cũng không biết, cũng chỉ là kiếm cớ thử dò xét suy nghĩ của anh mà thôi.
Bên kia trầm mặc hồi lâu, mới nghe anh nhỏ giọng: "Mẹ cô ấy tối nay đến đây, đoán chừng rất khuya anh mới có thể trở về."
"Vậy anh không có lộc ăn, em sẽ cùng con trai thưởng thức qua thế giới hai người." Cô cười ra tiếng, vò nát tấm giấy lịch trình được ghi chú tỉ mỉ rồi vứt vào sọt rác, "Được rồi, anh làm việc đi, có chuyện gì cần em giúp một thì cứ nói."
Cô không nói gì thêm nữa, vội vã cúp điện thoại. Từ tối hôm qua đến giờ, mỗi một giây cô đều tự nói với mình phải hiểu anh, nhưng vì cái gì chữ "hiểu" này lại như nặng ngàn cân? Là cô thật không có có tự tin, hay là anh không cho cô đầy đủ cảm giác an toàn?
Cảnh Diễn nghe tiếng “tút tút” bên tai, ánh mắt thâm thúy tựa như không nhìn thấy đáy biển rộng, làm cho người khác nhìn không rõ lắm.
Cho đến khi có một tiếng nói êm dịu cất lên: "Anh Cảnh Diễn?"
Rất nhanh chóng cắt đứt suy tư của anh.
Anh tự nhiên quay đầu lại, Tần Trăn xõa tóc, chân trần tựa bên cạnh cửa nhìn anh, trong mắt còn mang theo dáng vẻ vừa tỉnh ngủ, giống như không biết mình bây giờ đang ở đâu.
"Đạt Đạt." Anh liền đứng lên, ánh mắt dịu dàng.
Được ánh mắt anh khích lệ, Tần Trăn theo bản năng đi tới bên cạnh anh.
Cảnh Diễn cứng miệng, mới phát hiện nhiều năm không gặp, lại gặp phải tình huống này, cơ bản anh không biết gì nói với cô những gì, cùng bác sĩ Lục nói chuyện với nhau về sau anh biết nói chuyện với cô phải cực kỳ thận trọng, tránh kích thích đến cô. Cho nên anh dừng thật lâu mới dùng phương pháp dễ dàng tiếp nhận nhẹ nhàng hỏi cô: "Đạt Đạt, tại sao em đột nhiên trở về nước? Còn có. . . . . . em hiểu rõ tình huống của mình không?"
Nghe vậy, khuôn mặt Tần Trăn vốn đã trắng càng thêm trắng bệch, cắn môi nói: "Em cũng không biết, cơ bản em không tự khống chế được bản thân mình, anh Cảnh Diễn, em bị bệnh rất nghiêm trọng có đúng hay không?" Cô thử hỏi ình trạng hiện tại của mình.
Cô nói như vậy ngược lại khiến Cảnh Diễn thở phào nhẹ nhõm, nếu như cô không chút nào ý thức được mình không ổn, đó mới thật là điểu đáng lo.
Anh vỗ vỗ bả vai của cô trấn an: "Đừng tự hù dọa mình, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất cho em, không có việc gì."
"Vô dụng, bác sĩ giỏi cỡ nào cũng không thể khiến em trở lại quá khứ." Tần Trăn bỗng dưng vô lực ngã ngồi ở trên ghế sofa, lắp bắp nói: "A Vũ tái hôn, anh cũng kết hôn, cũng chỉ còn có mình em."
Cô chôn mặt mình trong đầu gối khóc rống lên.






Chuyện Cũ
Dường như trở về quá khứ, Cảnh Diễn không tự chủ đã bước đến gần Tần Trăn, nhưng rất nhanh anh lại khắc chế mình, anh có thể giúp cô, lại không thể đồng tình với cô, cô phải dựa vào chính mình lần nữa đứng lên, cũng như bác sĩ Lục nói, một khi cô đã ỷ lại vào người khác, thì vĩnh viễn không thể hồi phục được .
Vì vậy anh nắm chặt tay, mặt không thay đổi hỏi: "Đạt Đạt, nói với anh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, được chứ?"
Nhưng Tần Trăn hết sức kháng cự mà lắc lắc đầu, cứ khóc mãi, giống như mình là một con thú