The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Chấp Tất Cả

Bất Chấp Tất Cả

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/899 lượt.

ông ăn không uống cũng không chịu ngủ, có lúc rống to tên ngài, có lúc lại tự mình khóc, giống như cũng không nhớ tôi, theo tôi thấy, có nên nhờ bac sĩ đến khám không?" Vương Hạo không khỏi chần chừ.
"Cái gì?" Âm thanh Cảnh Diễn rất nhẹ, nhưng tay cầm điện thoại lại dùng sức, cơ hồ muốn kéo đứt dây điện thoại, Tô Hiểu Mộc bị nét mặt của anh doạ cho ngồi bật dậy, im lặng hỏi anh thế nào.
Thấy như vậy anh mới kh6óng chế tâm tình của mình, lập tức thâm trầm , vỗ vỗ vai Hiểu Mộc trấn an một lát, anh mới nhỏ giọng hỏi: "Cô ấy. . . . . . vẫn như vậy? Cậu cho người đi mời bác sĩ Lục." Bên kia không biết nói câu gì, chỉ nghe thấy anh lảnh đạm nói, "Nói là tôi mời , ông ấy sẽ nể mặt, sau đó cậu giúp tôi đi thăm dò, mấy năm này xảy ra chuyện gì, một chuyện cũng không bỏ sót."
Cúp điện thoại.
Tô Hiểu Mộc mới tìm trở về âm thanh của mình: "Cảnh Diễn? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Tình trạng của Đạt Đạt không tốt." Cảnh Diễn mấp máy môi, còn đang ngẩm nghĩ về tình huống này.
Đạo nghĩa vợ chồng, quý ở thẳng thắn.
Anh vừa nói như thế, Tô Hiểu Mộc mới nhớ tới, xác thực lần này thấy Tần Trăn cùng năm đó gặp mặt rất không giống, khi đó cô ấy cười rất ngọt ngào, đối với việc mình là bạn gái của Cảnh Diễn không hề bài xích mà dễ dàng chấp nhận, ngược lại hiện tại có chút khác thường, cô cũng nghiêm nghị ngồi thẳng người, hỏi "Vậy bây giờ nên làm cái gì? Nếu không chúng ta đi xem cô ấy ra sao chứ?"
"Không cần, ngủ trước đi, anh đi gọi điện thoại." Anh vén chăn xuống giường, vẫn không quên quay đầu lại dặn dò cô một lần, "Không cần lo lắng."
"Ừ." Tô Hiểu Mộc gật đầu, trong lòng cũng đang cười khổ, gọi cô thế nào không lo lắng? Người kia là thanh mai trúc mã của anh, hôm nay là đêm tân hôn của bọn họ, đột nhiên mọi chuyện đến như vậy, là số mạng còn là châm chọc?
Cảnh Diễn đến thư phòng gọi một cuộc điện thoại đường dài đến New York, bên kia đang là buổi chiều.
Điện thoại chỉ nói chuyện hai phút, anh xác định một chuyện, như anh đoán, Tần Trăn ly hôn.
Mà Phương Mẫn, mẹ của cô biết tin cô trở về nước sợ hết hồn, lại cứ nói ở trong điện thoại rất khó nói rõ ràng tình huống, phải nói trực tiếp, cho nên lập tức quyết định lên đường trở về nước, cũng thỉnh cầu anh giúp một tay chăm sóc con gái.
Tưởng như mọi chuyện đã kết thúc lại đẩy ra một tầng sương mù, lại bí ẩn nặng nề.
Rất nhanh Vương Hạo lại gọi tới, nói bác sĩ Lục cho Tần Trăn một mũi thuốc an thần, đã ngủ rồi, để cho anh yên tâm.
Cảnh Diễn một mình ngồi thật lâu ở thư phòng.
Tô Hiểu Mộc cũng ở phòng ngủ một mình lành lạnh đối mặt với thực tại.
Đến lúc trời sáng, cô nghe âm thanh xoáy mở cửa phòng, cuối cùng lại không mở, sau đó cô biết anh xuống lầu ra cửa, vì vậy đóng lại ánh mắt chua xót, thở dài một tiếng.
Có điều gọi là tình cũ không thể chối từ.






Tâm Bệnh
Trong khách sạn.
Đẩy ra một khe hở, Cảnh Diễn đứng trước cửa chần chờ, anh yên lặng trầm mặc, rốt cuộc vẫn phải đi vào.
Trời vừa sáng không bao lâu, rèm cửa màu vàng nhạt kéo dài xuống đất đang nửa mở, ánh sáng nhè nhẹ xuyên vào, hai người trên giường lớn, Tần Trăn ôm gối đầu mềm mại ngủ nghiêng, Vương Hạo mới nhờ người giúp cô thay quần áo, cô lúc này thoạt nhìn rất yếu ớt, gương mặt lớn chừng bàn tay còn vương nước mắt. Anh không ngờ vài năm sau gặp lại cô, lại có thể biến thành dáng vẻ nhếch nhác như thế này.
Ly hôn.
Bác sĩ Lục uống một hớp trà, mới giải thích: "Tất cả các loại bệnh tuy có thể giống nhau nhưng cũng không thể sử dụng cùng một phương pháp, không có gì tốt hơn là trị từ tâm lý bệnh nhân, phương pháp chữa trị tâm lý cũng có nhiều loại, phải xem tình huống bệnh nhân mà áp dụng, giống như tình huống của cô Tần cũng không đến nỗi nghiêm trọng, chỉ là để tránh cho trở nên tệ hơn, ta đề nghị trước nên làm phác đồ điều trị, sau đó sẽ xem tình huống tiếp theo."
"Tôi biết rồi." Cảnh Diễn hơi buông lỏng tâm tình, suy nghĩ một chút mới nói, "Tôi muốn trước tiên bàn bạc với người nhà của cô ấy, lần này nhờ ngài khổ cực rồi."
Bác sĩ Lục cười cười: "Không cần khách khí, tôi đang lo không có cơ hội đền đáp cho những thiết bị y tế mà ngài đã quyên tặng."
Khoé miệng Cảnh Diễn cong lên, đứng lên bắt tay cùng ông: "Là ông khách khí mới đúng, cũng chỉ là chút tấm lòng."
Tiễn bác sĩ Lục, Vương Hạo gõ cửa đi vào phòng khách, liền bắt gặp Cảnh Diễn chắp tay đứng ở phía trước cửa sổ, không cần bất kỳ lời nói nào nhưng cũng đủ trấn áp lòng người, giống như là một ông vương ngạo nghễ, ngay cả mình đi theo cũng đã lâu, cũng chưa thích ứng được sự lãnh khốc của anh.
Vương Hạo nắm tạp chí trong tay, không có do dự lâu liền tiến lên trước một bước nói: "Ông chủ, đây là tạp chí mới nhất, xin ngài xem qua một chút." Ông chủ mình là người khiêm tốn, tin tức đám cưới chỉ cho một hãng truyền thông độc quyền đưa tin, nội dung cũng rất ngắn, đơn giản mà nói chính là tuyên bố anh kết hôn, không có hình, cũng không có bất kỳ chỉnh sửa nào.
Cảnh Diễn nhận lấy tạp chí mới nhớ tới chuy