Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Chấp Tất Cả

Bất Chấp Tất Cả

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/866 lượt.

thật vất vả che chở bị người cướp đi.
Vào thang máy, Cảnh Diễn vừa nhấn lên tầng, thiên hạ trong lòng giật giật, mở mắt ra dùng thanh âm khàn khàn nói: "Thả em xuống, tự em có thể đi."
"Em dựa vào anh ngủ một lát đi." Cảnh Diễn theo bản năng ôm chặt hơn một chút, còn nói, "Sao lại uống nhiều rượu như vậy?"
"A, chẳng lẽ anh không biết vì sao?" Ánh mắt Tô Hiểu Mộc rất sáng rất đen, đâu có nửa phần men say, khiêu khích nhìn anh, "Em là cố ý, thế nào? Cảnh Diễn, loại cảm giác chờ người này không dễ chịu nhỉ? Thấy người khác nửa đêm đưa em trở về trong lòng anh cũng không còn tư vị gì nhỉ? Mỗi lần khi anh đi thăm Tần Trăn em chính là ngu ngốc chờ anh như vậy, hôm nay cũng đến lượt anh rồi." Thật ra lúc Tử Kỳ cùng anh nói chuyện cô cũng đã tỉnh, cô là cố ý, cô rất xấu xa, còn muốn lợi dụng Tử Kỳ tới kích thích anh, chỉ là để cho anh mau chóng đồng ý chia tay.
Trong lòng cô lại âm thầm nói một lần, Tử Kỳ, xin lỗi.
Cảnh Diễn dường như nhìn thấu tâm tư của cô, chỉ là hời hợt nói: "Chỉ cần em trở về là được rồi."
Anh như vậy làm cho Tô Hiểu Mộc cảm thấy rất mệt mỏi, cô thừa dịp anh không chú ý trượt khỏi vòng ôm của anh, xoa xoa ấn đường trướng đau: "Cảnh Diễn, tiếp tục như vậy chúng ta chỉ sẽ chán ghét lẫn nhau, không bằng gặp nhau được chia tay được... Ngô..."
Lời của cô còn chưa nói xong đã bị Cảnh Diễn ấn ở trên vách tường thang máy hôn thật sâu, nụ hôn kia so với bất kỳ lần nào trước kia đều điên cuồng hơn, khua mở hàm răng của cô, cắn nuốt thần kinh không chịu nổi một kích của cô. Dưới ánh đèn mờ mờ, ở trong gương chiếu ra khuôn mặt nhìn như trầm tĩnh nhưng kích động điên cuồng của Cảnh Diễn, ánh mắt thâm thuý kia dường như có tình cảm kịch liệt nào đó muốn phá kén mà ra.
Cô dùng hết hơi sức cũng không thể lay động anh chút nào, hai tay bị anh nâng lên cao lên trên đỉnh đầu, bên hông bị một cánh tay khác của anh bấu lấy thật chặt, đại não xuất hiện khoảng trống trong giây lát, cho đến khi cô cũng không hô hấp được nữa, anh mới buông tha cho cô.
"Bốp" một tiếng, một bàn tay không chút lưu tình dùng sức tát vào trên khuôn mặt lạnh lùng của anh, rất nhanh hiện ra dấu đỏ.
Tô Hiểu Mộc vuốt đôi môi sung đỏ của mình, thở phì phò giọng căm hận nói: "Cảnh Diễn, anh là đồ khốn khiếp!"
Cảnh Diễn dường như không biết đau, chỉ là liều mạng tâm ôm cô, dùng trán chống lên trán của cô, giọng nói trong trẻo lạnh lùng nói: "Hiểu Mộc, vô luận như thế nào, anh sẽ không ly hôn."
Sẽ không tặng em, cho người khác.






Bí Mật
Nụ hôn sâu điên cuồng kia tựa như một đoạn nhạc đệm nhỏ trong nửa đêm, rất nhanh đã phai nhạt không còn dấu vết, ít nhất Tô Hiểu Mộc cũng không muốn nhớ lại, cô cũng không muốn cho mình bất kỳ đường lui hối hận, lúc này hành động cô tránh né Cảnh Diễn càng ngày càng rõ ràng, rõ ràng đến ngay cả Tiểu Nghiêu cũng nhận thấy được giữa hai người bọn họ xảy ra vấn đề.
Thằng bé nhẫn nại vài ngày, cuối cùng cố lấy dũng khí hỏi mẹ: "Mẹ, những ngày qua vì sao mẹ đều không nói chuyện với cha? Hai người cãi nhau phải không?"
Nghe vậy, Tô Hiểu Mộc khẽ thay đổi sắc mặt, rất miễn cưỡng cười cười: "Không phải, cha mẹ không có cãi nhau, chỉ là tự cho mỗi người một chút không gian để suy xét vấn đề."
Tiểu Nghiêu quay đầu nhìn cô, nghi hoặc hỏi: "Vậy cha mẹ đang suy xét cái gì thế?"
Tần Trăn cắn môi nhỏ giọng nói: "Em, ngày mai em phải đi rồi, muốn tối nay gặp mặt ăn một bữa cơm với anh, được không?"
Tối nay anh có hẹn, chờ em trở về nước Mỹ, có cơ hội gặp lại cũng như thế." Cảnh Diễn hàm súc mà từ chối lời mời của cô ta.
"Nhưng ngày mai em đi rồi! Hơn nữa cũng đã đặt xong vị trí, là nhà hàng trước kia chúng ta thường đi..." Tần Trăn vội nói.
"Lần sau đi, được chứ? Anh còn có việc, cứ như vậy, cúp máy trước đây."
Vốn Tần Trăn còn muốn nói điều gì đó, Cảnh Diễn lại đã vội vàng cúp điện thoại. Cô ta ngồi ở trên một chiếc xe taxi cách cao ốc Cảnh thị không xa, không qua bao lâu, liền nhìn thấy Cảnh Diễn cùng Tô Hiểu Mộc dẫn theo con của bọn họ lên xe thể thao của anh, nghênh ngang rời đi.
Cô ta cắn môi, móng tay bấm vào trong lòng bàn tay, cô đau đến rụt lại. Mỗi một hành động của anh đối với Tô Hiểu Mộc đều dịu dàng như vậy cẩn thận chu đáo như vậy, hết thảy mọi thứ kia vốn nên là thuộc về cô! Cho dù cô vứt bỏ, cũng không muốn để cho người khác nhận được!
Suy nghĩ một chút, cô ta bấm một dãy số xa lạ: "A lô, là tôi, anh chuẩn bị thế nào rồi?"
Ghen tị, khiến người điên cuồng.
Ngày hôm sau, Tần Trăn và Phương Mẫn Chi Cảnh Việt cũng nhau ngồi chuyến máy bay sớm nhất đi New York, Cảnh Việt vốn là còn muốn trước lên máy bay gặp Tiểu Nghiêu một lần, không nghĩ tới lại bị Cảnh Diễn một hơi từ chối, cuối cùng ông ta chỉ có thể thất vọng rời đi. Sau đó Cảnh Diễn cũng ngồi trên máy bay riêng đi Los Angeles, chuẩn bị cùng đối tác lớn ngài Smith thương lượng một hạng mục hợp tác xuyên quốc gia mới, hành trình tạm định là một tuần.
Hôm nay bọn họ mở hội nghị liên tục, liên tục từ buổi sáng ké