Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/953 lượt.
ho sù sụ một trận. Hoá ra kỹ thuật hồi sinh cấp cứu lại mạnh mẽ đến thế, xem như anh có cơ hội trải nghiệm một lần. « Cám ơn… cô giáo… khụ khụ… Tôi nghĩ tôi khá hơn rồi… khụ khụ… »
« Thế thì tốt ! » Anh ta tưởng cô không đoán ra anh ta cố tình giả vờ chắc ? Cho chừa tội ngốc, nếm đủ khổ chưa ? Cô mới dùng ba phần lực đạo cần thiết thôi đó !
Hồi phục lại một chút, bỗng anh chuyển hướng nhìn ra phía cửa ra vào, nói với giọng nghi ngại. « Cô giáo à, hình như bên ngoài có người xem trộm hay sao ấy ? »
« Ai thế ? » Cô cũng quay ra cửa nhìn, giờ trên ô cửa kính gắn ở cửa ra vào chính là đang có vài đôi mắt dòm ngó vào trong, trên mỗi khuôn mặt đều viết rõ hai chữ Tò Mò, lại còn mang ý cười rõ rệt. Thảm rồi thảm rồi, mọi người không hiểu nhầm là cô đang ‘đóng phim xấu’ với học sinh đấy chứ ?
La Nhã Huỷ đẩy cửa bước vào, lấy tay đẩy đẩy gọng kính rồi hỏi với giọng có đôi chút bỡn cợt. « Cô giáo Liên, hai người đang học môn gì thế ? »
« Ơ… kỹ thuật cấp cứu cơ bản. » Liên Dật Linh hoàn toàn ăn ngay nói thật, có điều gương mặt lại đỏ bừng lên, tim đập mãnh liệt. Thật đáng chết, sao giống như có tật giật mình thế này ?
La Nhã Huỷ gật gù. « À ra thế… Chi bằng hai người làm mẫu lại cho mọi người nhìn lại lần nữa cho rõ ràng, cô giáo thấy sao ? »
« Đương nhiên… đương nhiên là không thành vấn đề. » Sự tới nước này, cô còn có thể từ chối sao ?
Vừa nghe thấy thế, cả đám học sinh bên ngoài liền chạy ào vào như gió lốc. Trời đất, một cô giáo xinh đẹp dễ tính tận tình làm mẫu kỹ thuật cấp cứu, người giả làm nạn nhân lại là một học sinh nam cao ráo đẹp trai khí phách ngời ngời, vô cùng hiếm có khó tìm nha. Hồi nãy mọi người mới nhìn trộm mà đã ngẩn ngơ cả người, còn tưởng là cô giáo học trò có tư tình riêng chứ.
Cứ như thế, Phó Lập Đường vốn sức khoẻ bình thường không bị làm sao tự dưng lại thành ‘mẫu vật’ để tập huấn, lại tiếp tục chịu đựng đau đớn khi ngực bị ép xuống liên tục, và lại tiếp tục hưởng thụ sự sung sướng tới mất hồn khi ‘mặt đối mặt, môi chạm môi’, thật sự là ‘vừa đau vừa sướng’. Trước đây vợ của anh chịu làm trợ lý cho anh, thật đúng là nhân tài bị bỏ phí. Cô có sự dũng cảm bằng ấy, có kiến thức nhường này, có tài hoa như vậy, anh thật sự cảm thấy tự hào về cô.
Mười phút sau, Dật Linh vươn tay quệt mồ hôi nhễ nhại trên trán. Cô tự cảm thấy đã cố gắng hết sức làm mẫu cho mọi người xem, mỗi lần đều dùng hết toàn lực không hề nương tay chút nào. « Như thế mọi người đã hiểu rõ chưa nào ? »
« Hiểu rồi ạ ! » Toàn bộ đám học sinh ngồi trên đều đã nhanh chóng ghi chép lại đầy đủ. Buổi làm mẫu này vô cùng có ích nha, không những trên máy bay có thể dùng, mà ngay cả trong cuộc sống hàng ngày cũng vậy.
« Nhìn qua rất lãng mạn nha ~ ! » Không biết là cô bé nào thốt lên như thế, lập tức toàn bộ phòng học vang lên tiếng cười rộn rã.
« Được rồi được rồi ! » La Nhã Huỷ vỗ tay mấy cái rồi chỉ ra phía cửa phòng học. « Giờ mọi mọi người trở lại phòng học số một để tiếp tục tiết phỏng vấn vừa nãy, để lại phòng học số hai cho cô giáo Liên cùng với… à… học sinh đặc biệt của mình. »
La Nhã Huỷ hiểu rất rõ tiến độ ‘học tập’ của đôi vợ chồng này. Thôi thì coi như chị làm việc tốt đi, vừa có thể kiếm tiền vừa có thể giúp người ta gương vỡ lại lành, tội gì không làm ?
Chủ nhiệm vừa ra lệnh, lập tức đám học sinh lục tục bước ra ngoài. Tới khi chỉ còn hai người, Liên Dật Linh mới nhẹ nhõm thở phào, cô nhìn quanh chợt phát hiện điều gì đó, liền nhanh chóng đứng lên rót một cốc nước đưa tới trước mặt anh chàng ‘học sinh’ của mình, tay kia nhẹ nhàng vuốt ngực anh. « Anh có sao không ? Có đau lắm không ? » (Đố anh dám trả lời có :D)
Thật ra ngực bị ép túi bụi thế rất đau, nên thường giảng viên đều dùng mô hình người giả để làm mẫu. Hơn nữa vừa xong cô hoàn toàn dùng hết sức mà ấn mà ép, nhất định anh ta sẽ rất rất đau…
Phó Lập Đường uống ừng ực mấy ngụm nước lớn mới đủ sức lên tiếng. « Không sao, công việc hướng dẫn cấp cứu quan trọng mà… » Bản thân cũng trong ngành giáo dục, anh có thể hiểu điều đó, và cũng vô cùng tình nguyện phối hợp. Có điều anh thật sự là vô cùng thiếu dưỡng khí, tim lại đập nhanh quá mức, và cả gương mặt đều đỏ bừng cả lên rồi.
« Để tôi xem có bị bầm tím chỗ nào không. » Cô thò tay tháo hai nút áo sơ mi của anh, vừa định vạch ra hỏi tiếp liền lập tức nhanh chóng dừng lại vì nhận ra mình suýt nữa thì diễn cảnh ‘hạn chế trẻ em’. Cô vội vã thu tay lại rồi quay đi. « Anh về tự kiểm tra xem, nếu có thương tích gì, tôi sẽ chịu trách nhiệm bồi thường tiền thuốc. »
Dù sao cô ấy cũng có quan tâm tới anh, nên anh mỉm cười trả lời. « Tôi không sao. »
« Thế thì tốt. » Cô cố gắng nhìn đi chỗ khác, không nhìn vào ngực anh, vì áo anh nửa kín nửa hở, lộ ra một mảng ngực rắn rỏi khiến cô có chút mất tự nhiên.
« Cô giáo, tôi muốn bắt đầu luyện tập trong tình hình thực tế. Nếu có thể, cô giáo đáp máy bay cùng tôi được không ? Tôi thấy không có vấn đề gì. » Một tháng qua cuối tuần nào họ cũng tới công viên chơi mấy trò cảm giác mạnh, anh đã tiến bộ vượt bực, trò nào cũng chơi ngon