Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/944 lượt.

n mười trang giấy lớn, bao gồm giao thông ra sao, dừng chân nghỉ ngơi chỗ nào, đi thăm những đâu, cần chú ý những vấn đề gì. Một chuyến du lịch có năm ngày mà lại được lên kế hoạch tỉ mỉ không khác gì giáo án giảng dạy, một phút cũng không để lãng phí.
Đương nhiên đó hoàn toàn là tình huống tốt nhất có thể. Liên Dật Linh đã sớm học được bài học rằng kế hoạch kỹ lưỡng tới đâu cũng không thể tránh khỏi có sự thay đổi bất ngờ. Nhỡ ra Lập Đường xảy ra chuyện gì trên máy bay, tình hình tiếp diễn sau đó ra sao khó mà nói trước được.
Mười giờ tối, đúng giờ đã hẹn, điện thoại lập tức reo vang. Liên Dật Linh không cần nhìn màn hình cũng biết là ai. Cô liền ra vẻ cô giáo hỏi tình hình học tập của học sinh. « Cũng sắp tới ngày khởi hành rồi, anh chuẩn bị ổn thoả rồi chứ ? »
« Không vấn đề gì cả ! Ngày nào tôi cũng luyện tập trên ghế mát xa, giờ bật tới cường độ mạnh nhất cũng vẫn chịu được. Ngoài ra tôi cũng thường thực hiện một số động tác có thể gây choáng váng như trồng cây chuối, xoay vòng vòng tại chỗ, nín thở trong nước. Giờ tôi ít choáng váng hơn rồi. » Anh phát hiện ra mình có tiềm năng vô cùng lớn, nên việc tập luyện cũng khiến anh hào hứng vô cùng. Huống chi anh còn có một ‘cô giáo’ tốt như thế, nhất định anh không thể để cô thất vọng được.
Oái, anh ta tập luyện kiểu gì thế này ? Cô không chắc lắm liệu nó có tác dụng gì hay không, thôi thì coi như anh ta có ý định quyết tâm vững vàng là tốt, nên cô vẫn khen ngợi cổ vũ. « Tuyệt lắm, cố gắng lên ! »
« Cô giáo, em thích hình gì nhất, hình tròn, trái tim, hay tam giác ? Hay là hình bông hoa, hình trăng khuyết ? » Ngoài việc học cách đi máy bay, anh còn phải học thêm cả về mặt tình cảm nữa, nên Lập Đường không thể không tóm lấy từng cơ hội thuận tiện để tìm hiểu về vợ mình.
Nội dung câu hỏi vấn đáp của anh ta càng ngày càng kỳ lạ, cô thật sự không hiểu đầu óc anh ta đang nghĩ gì, nên đành phải nghĩ một lúc mới trả lời được. « Càng đơn giản càng tốt, hình tròn chẳng hạn. »
« Vậy em thích kim loại hay vật chất nào nhất ? Vàng, bạc, đồng, sắt, thiếc, chì, nhôm… ? »
« Ừhm… tôi chọn bạc đi. » Trang sức bằng bạc không quá quý giá, còn cái gì nhôm chì này nọ cô không quen chúng nó lắm.
Mấy câu hỏi gần như là ngốc nghếch cứ thế nối tiếp nhau, dù sao thời gian thì hai người chẳng thiếu, dùng cả cuộc đời để hiểu một con người kia mà, chắc chắn đủ dùng.
Chuyến du lịch tới Nhật Bản lần này quả khiến người khác khó quên cả đời. Toàn bộ kế hoạch sắp xếp kỹ càng như thế, rốt cuộc họ chả đi thăm được chỗ nào, chỉ có một thứ duy nhất dùng theo kế hoạch đó là phòng khách sạn. Thật ra, bắt đầu từ giây phút họ ngồi lên máy bay, là đã chắc chắn cuộc hành trình này sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vô cùng ngoài ý muốn.
Để thoải mái cho anh, họ đã chọn khoang ghế hạng Thương nhân, hành khách cũng ít mà phục vụ cũng chu đáo hơn. Liên Dật Linh còn đặc biệt liên lạc với Chu Vân An để cô ấy giúp cô chọn chuyến máy bay có đầy đủ nhóm đồng nghiệp quen thuộc để mọi người cùng giúp đỡ lẫn nhau.
Vừa thấy Dật Linh và Lập Đường lên máy bay, toàn bộ nhóm tiếp viên vốn đã tham gia hôn lễ của hai người liền cười đùa trêu ghẹo. « Ái chà chà, hai vợ chồng cùng đi du lịch đấy à ? Ngọt ngào lãng mạn nha, thật khiến người ta ghen tị quá đi ! »
Liên Dật Linh không có thời gian lẫn bụng dạ nào đùa giỡn, bèn quay sang giải thích với mọi người. « Anh ấy có chứng sợ đi máy bay, mình chỉ muốn giúp anh ấy vượt được chướng ngại tâm lý đó thôi. »
« Đúng thế, lần trước bay đi Hồng Kông cũng thế. » Chu Vân An thấy Phó Lập Đường mặt tái mét không còn chút máu, liền lập tức chạy đi lấy sẵn túi cấp cứu. Những người còn lại cũng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để có thể tuỳ cơ ứng biến khi có chuyện xảy ra.
Chỉ thấy Phó Lập Đường cứng ngắc cả người, được vợ đỡ ngồi xuống ghế một cách chậm rãi. Hai bàn tay anh run lên bần bật, thậm chí còn không thể tự đeo dây an toàn, cả người căng thẳng không khác gì một tử tù đang ngồi trên ghế điện, chuẩn bị bị xử quyết bất cứ lúc nào.
Cô khẽ vỗ vỗ lên tay anh, khẽ thì thầm vào tai anh trấn an. « Đừng sợ, có tôi ở cạnh đây rồi. »
« Tôi không… không sợ… Nhưng mà… nhỡ máy bay… xảy ra tai nạn thật… »
« Xuỳ xuỳ ! Đừng có nói gở chứ ! » Hic, nhỡ bị các thành viên trong phi hành đoàn nghe được thì teo, ai lại chưa cất cánh đã rủa chuyến bay thế chứ.
« Tôi chỉ định nói với em một câu, nhỡ ra có chuyện gì thật, thì… anh xin lỗi em, và còn nữa, anh yêu em. » Máy bay sắp cất cánh rồi, anh mà không nói nhỡ hối hận cả đời thì sao.
« Được rồi được rồi, tôi nghe rõ rồi, anh không cần nói nữa. » Uầy, khoan đã, anh ta vừa nói gì thế hả ? ‘Anh yêu em’ ? Từ lúc quen nhau tới giờ, đây là lần đầu tiên anh nói ra ba từ ấy ! Không ngờ cô lại được nghe nó trong tình huống oái oăm, thời điểm chân tay luống cuống như thế này, cô có muốn cảm động cũng không cảm động nổi nha.
Máy bay tăng tốc trên đường băng, chuẩn bị cất cánh bay lên trời. Phó Lập Đường nhắm tịt hai mắt, nắm chặt bàn tay vợ mình, sống chết thôi kệ số trời đi, ít nhất anh đã từng yêu cô, t


Polaroid