Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.

õm đi phần nào. Cũng vào lúc này, Mạnh Phàm vẫn ngủ yên đột nhiên đá chăn. Từ Nghi khựng lại, không dám có một cử động nhỏ nào, nhìn chăm chăm vào Mạnh Phàm, chỉ thấy cô trở mình, đối mặt anh ngủ tiếp.
Đột ngột mặt đối mặt khiến Từ Nghi thất thần trong chốc lát, anh bất giác nắm chặt cốc nước. Kể từ lần trước sơ ý đụng phải cô trong bệnh viện, đã gần một năm anh chưa gặp lại cô. Hiện tại Mạnh Phàm chịu đủ ốm đau hành hạ, gầy hơn lúc trước rất nhiều, cả khuôn mặt chỉ nhìn thấy đôi mắt to lồi ra ngoài và xương gò má nhô cao, gần như chẳng ra dáng người nữa.
Từ Nghi liếc nhìn chỉ cảm thấy đáy lòng vừa đau vừa xót, giống như bỗng nhiên sa sút. Như anh từng nghĩ hàng nghìn hàng vạn lần như trước đây, hôm nay anh vẫn không thể nghĩ thông suốt, vì sao anh cả và cô ấy lại gặp phải kiếp nạn này.
Hai người họ chẳng có gì hết, tất cả những thứ trên cõi đời này khiến người ta hâm mộ họ đều không có, thậm chí họ còn không thoải mái hẹn hò, chưa kip bàn cưới xin, chưa kịp hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc thuộc về hai người và được mọi người chúc phúc thì đã bị buộc âm dương cách biệt. Thậm chí họ còn chưa nghe anh gọi cô ấy một tiếng chị dâu, đây có lẽ mãi mãi là niềm tiếc nuối của anh cả.
Từ Nghi nghĩ, đáy mắt không khỏi ẩm ướt. Mà Mạnh Phàm vẫn ngủ say đến mức vô tri vô giác, điều này khiến Từ Nghi cảm thấy may mắn, tối thiểu trong giấc mơ cô có thể thấy được an bình chốc lát. Hít sâu một hơi, anh bình ổn nỗi lòng, khom người lên trước kéo tấm chăn Mạnh Phàm đã đá ra sau, đắp lên toàn thân cô ấy.
Làm xong tất cả, anh quay người rời đi, lại không cẩn thận đá trúng thùng rác bên cạnh, vang lên tiếng không nhỏ. Tim Từ Nghi đập mãnh liệt, vội vàng cúi người nhặt lại. Chương Hiểu Quần vẫn đứng suốt bên ngoài cũng nghe thấy, vội vã trở vào phòng, phát hiện ra thì đã trễ. Mạnh Phàm đã từ từ tỉnh lại, nhìn chằm chằm Từ Nghi ghé bên giường không chớp mắt.
Liên tưởng đến phản ứng trước đây của con gái khi thấy Từ Nghi, tiếng chuông cảnh báo trong lòng Chương Hiểu Quần dấy lên, vội vàng cố gắng dời sự chú ý của con gái:
“Phàm Phàm à, tỉnh rồi hả?”
Không ngờ con gái không thèm nhìn đến bà ta mà đưa tay kéo áo Từ Nghi, muốn anh quay lại để cô ấy nhìn mặt anh. Từ Nghi cũng ý thức được không đúng, tuy nhiên lúc này cũng không kịp tránh nữa. Anh thả thùng rác lại dưới sàn, thẳng người lên, quay về phía Mạnh Phàm, nhẹ nhàng kêu một tiếng chị. Anh không hề tránh né nhìn thẳng vào mắt cô ấy, hạ thấp tiếng nói:
“Em là Từ Nghi, em đến thăm chị.”
Anh cố gắng nói rất hời hợt, nhưng Mạnh Phàm không lên tiếng, vẫn nhìn thẳng vào anh chằm chằm. Điều này khiến Chương Hiểu Quần và Từ Nghi đều bắt đầu căng thẳng, không nhịn được nín thở. Căn phòng nhất thời trở nên tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng kim đồng hồ ở đầu giường lay động. Không biết đã trải qua bao lâu, Mạnh Phàm thoáng chớp mắt, nói:
“Hóa ra là Từ Nghi à…”
Một câu nói đơn giản nhưng khiến huyệt thái dương của Từ Nghi bắt đầu không khống chế được, đập kịch liệt, chỉ tích tắc mà sóng triều trong lòng trận sau mạnh hơn trận trước. Mà Chương Hiểu Quần - mẹ của Mạnh Phàm đã sớm bật khóc.
Cố sức đè nén tất cả tâm trạng, Từ Nghi khản giọng nói:
“Chị, chị nhận ra em à?”
Mạnh Phàm cười cười, có chút mệt mỏi:
“Nói ngốc quá, làm sao chị không nhận ra em chứ.” - cô ấy nói, nhìn quanh bốn phía - “Anh trai em đâu? Sao không thấy anh trai em?”
“Anh trai em… anh ấy còn đang thi hành nhiệm vụ, không về được” - Từ Nghi nói, giọng nghẹn ngào - “Anh ấy bảo em về trước, đến thăm chị một chút.”
Mạnh Phàm không che giấu được nỗi thất vọng “À” một tiếng, lại nhanh chóng phấn chấn nói:
“Không sao, chị chờ anh ấy. Chị chờ anh ấy.”
Tiếng nói nhẹ nhàng mà kiên định. Thân là một người đàn ông, Từ Nghi nghe xong câu nói này lại có cảm giác không chống đỡ được, anh dùng sức khắc chế còn sót lại nói “Được”, rồi quay người vào phòng vệ sinh. Hai tay anh chống lên bồn rửa mặt, cúi đầu, bả vai run nhè nhẹ. Hồi lâu, cơn run rẩy mới từ từ bình ổn lại. Từ Nghi ngẩng đầu, nhìn hai mắt đỏ bừng của mình trong gương, vặn nước rửa mặt, rời khỏi phòng bệnh.
Lúc này ánh nắng bên ngoài đã không còn chói chang như lúc anh đến, mang tới cảm giác ấm áp cho con người. Có một chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời bệnh viện, kéo theo một cái đuôi màu trắng thật dài. Từ Nghi ngẩng đầu nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhận ra trên đuôi cánh máy bay có ngôi sao năm cánh đỏ tươi. Anh chăm chú nhìn bầu trời một lúc lâu, đợi đường màu trắng kia hoàn toàn biến mất mới từ từ thả lỏng hai bàn tay đang nắm chặt. Cúi đầu nhìn xuống, lòng bàn tay đã nóng ẩm. Anh khẽ dừng lại, nhìn phòng bệnh lần cuối cùng, sau đó càng chạy càng xa cũng không quay đầu lại.






Đến khi tất cả mọi chuyện tạm thời kết thúc, thời gian đã dần bước vào trung tuần tháng Ba, rốt cuộc mùa đông u ám đã lướt qua khỏi thành phố B, đón ánh nắng đầu xuân tươi đẹp.
Lẽ ra, dựa theo tính toán của Từ Nghi, lúc này đã có thể nghỉ phép. Song có một đợt diễn tập đột


Old school Easter eggs.