Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.
uýt ông.
Hai vợ chồng nói một hồi liền nhỏ tiếng lại, không bao lâu thì ngủ mất. Từ Nghi mua cháo hải sản về trở vào phòng vừa nhìn đã thấy Chử Điềm đang nâng hai bắp đùi thon dài trắng nõn buồn chán chờ đợi. Đặt bát cháo xuống, Từ Nghi lập tức kéo chiếc chăn lông đắp cô kín mít.
Chử Điềm vẫn còn đang giãy giụa:
“Nóng!”
Từ Nghi vỗ vào mông cô một phát:
“Anh cũng nóng.”
Thoáng cái Chử Điềm đã hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh, không dám làm loạn nữa, ấm ức lẩm bẩm:
“Vậy mà là bộ đội Quân giải phóng Nhân dân đấy, chút cám dỗ cũng không chịu được.”
Từ Nghi ôm cô vào ngực hôn một cái, bưng bát cháo đến trước mặt cô. Hai mắt Chử Điềm sáng lên, lấy thìa múc một miếng đưa vào miệng, lập tức cất tiếng hoan hô tận hưởng. Từ Nghi nhìn cô, quả thật có chút dở khóc dở cười.
“Ăn ngon thật hả?”- anh hỏi.
Chử Điềm gật đầu lia lịa:
“Anh có muốn nếm thử không?”
“Em ăn đi, lúc em nằm viện anh đã ăn đủ rồi.”- Từ Nghi cười.
“Lúc đó không phải anh còn nói là mua từ nhà hàng năm sao về à? Đẳng cấp năm sao anh cũng ăn không vô sao?”
“Đồ có ngon đi nữa ăn nhiều cũng phải ngán.”
“Vậy à?” - Chử Điềm liếc nhìn anh dò xét - “Em thì sao? Anh có ngán em không?”
Phụ nữ bởi vì mang thai khiến vóc dáng biến đổi nên luôn rất để ý vấn đề này. Từ Nghi nghe xong, bất ngờ liếc nhìn cô một cái sâu xa rồi cất lời:
“Ăn cũng không ăn được, anh ngán ở đâu chứ?”
Giọng nói trầm thấp tận xương, Chử Điềm nghe mà thấy cả người như có dòng điện chạy qua, không khỏi run lên vài cái. Phản ứng này khiên Từ Nghi vô cùng vui vẻ, gối lên bả vai cô liền bật cười.
Chử Điềm thẹn quá thành giận, trong đêm tối chỉ nghe thấy cô giận dỗi mắng:
“Từ Nghi, anh đáng ghét!”
Dần dà, hai người càng lúc càng hưởng thụ trạng thái nhàn nhã bầu bạn của kỳ nghỉ này. Nhờ phúc của Từ Nghi, có anh ở đây, Chử Điềm ra ngoài dạo phố tiện hơn nhiều, thỉnh thoảng cũng sẽ hẹn hò bạn bè gặp mặt, để Từ Nghi làm tài xế.
Làm bạn thân, Phùng Kiêu Kiêu thường xuyên dạo phố cùng cô, đi vài lần, cô bạn độc thân này bị đôi vợ chồng thường xuyên thể hiện tình yêu đả kích không nhẹ. Nhất là khi nhìn vị nam thần mà cô nàng từng ngưỡng mộ bị người ta sai bảo xoay vòng vòng mà chẳng hề oán thán, tự đáy lòng cô ấy cảm thấy tan nát trái tim.
“Ôi, đàn ông tốt đều có chủ, đời này mình không còn trông mong gì nữa rồi.”
Chử Điềm đang chọn quần áo, nghe thấy lời này của cô nàng liền không nhịn được cười:
“Mình bảo Từ Nghi giới thiệu cho cậu nhé?”
“Em mơ sau khi mình sinh con trở nên vừa mập vừa xấu, anh không thích em, còn bỏ em đi với người phụ nữ khác.” - nói đến đây cô liền nổi giận - “Là nữ sĩ quan quấn lấy anh lần trước gặp ở Lục Chỉ đó.”
Từ Nghi vô tội biết bao, nhưng cũng chỉ biết bây giờ không phải là lúc biện giải, anh tĩnh tâm lại, trấn an cô:
“Châm ngôn nói, giấc mơ và thực tế thường trái ngược nhau, sợ cái gì?”
“Nhưng nguy hiểm mà, trở nên béo ú, biến dạng còn chưa tính, lỡ như em khó sinh thì làm sao, lỡ như em…”
Từ Nghi vội vàng che miệng cô lại không cho cô nói tiếp.
“Hơn nửa đêm còn nói bậy nói bạ.” - Từ Nghi không nhịn được liền quở trách cô, nhưng anh vẫn khắc chế cơn nóng nảy - “Sẽ không đâu. Khi em sinh con nhất định anh sẽ ở bên em, ba mẹ cũng đều ở đây, sẽ không để em gặp phải nguy hiểm gì cả. Dù mất con cũng sẽ không để em xảy ra bất cứ sơ xuất gì.”
Chử Điềm cũng nhìn ra Từ Nghi nổi giận, giận đến mức không lựa lời mà nói. Sao lại mất con chứ? Làm sao mất con được? Nhưng mà lúc này cô đã trấn định lại, biết vừa rồi chỉ là mơ, cũng biết mình quá lo âu mới thấy được giấc mơ như vậy. Cô lau khô nước mắt, nằm xuống lại.
Từ Nghi cũng thở phào nhẹ nhõm, sau khi nằm xuống thì ôm cô vào ngực mình, nhè nhẹ vỗ về lưng trấn an cô. Nghe tiếng tim đập dần dần bình ổn, tiếng hít thở từ từ kéo dài, lúc cho rằng cô sắp ngủ, đột nhiên nghe thấy cô nói:
“Từ Nghi, biết lúc trước vì sao em không đến bệnh viện thăm chị Mạnh Phàm cùng anh không?”
Tinh thần mệt mỏi của Từ Nghi thoáng cái tỉnh táo, anh mở mắt ra, nương theo ánh đèn mờ nhạt trên tường nhìn cô, không biết vì sao cô bỗng nhắc đến chuyện này.
Chử Điềm không chờ anht trả lời đã nói tiếp:
“Đó là bởi vì em không muốn thấy anh quan tâm đến người phụ nữ khác, cho dù anh xem chị ấy là chị dâu cũng không được.”
Đây cũng là lý do vì sao cô chủ động nhắc đến bệnh của Mạnh Phàm, chủ động lấy tiền trong nhà để anh đưa cho Mạnh Ngọc Hòa. Bởi vì cô không muốn sau khi anh biết lại gạt cô, hao tâm tổn trí vì bên kia, khiến lòng cô sẽ bài xích anh.
Trong nháy mắt Từ Nghi thất thần, tiếp theo là bừng tỉnh ngộ. Anh ôm cô, tiếng nói hết sức trầm thấp rõ ràng trong đêm.
“Cho nên, lúc anh mới vừa nghỉ phép trở về nhà, em giận anh là vì chuyện này?”
Chử Điềm cảm nhận anh thật thần thông, xấu hổ tránh khỏi ngực anh, hơi nhỏm dậy:
“Không được sao? Hôm đó anh thăm chị Mạnh Phàm xong thì trở về đơn vị, không biết em đang lo lắng chờ ở nhà sao? Anh gọi điện thoại, nhưng anh gọi lú