Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
xin, chuẩn bị “quấy rầy” đồng chí “Một Gạch Ba Sao” một chút. Tối hôm qua hai người vừa nói chuyện điện thoại, Chử Điềm chẳng hề nhắc đến chuyện mình phẫu thuật. Không phải không muốn nói với anh, mà sợ anh biết rồi sẽ lo lắng. Còn không bằng chờ anh trở lại, lúc ấy nói ra anh sẽ dỗ dành cô. Chuyện này hay hơn!
Tiểu Điềm Điềm: Meo meo meo.
Một Gạch Ba Sao im lặng, xem ra không online.
Chử Điềm tiếp tục đứng hóng gió ở đây, rảnh rỗi nhàm chán, bắt đầu tính toán đếm số người đi qua đi lại dưới tòa nhà khu nội trú. Đếm được một lúc thì thấy một người đàn ông mặc bộ quân phục xanh lá kiểu 07 vội vàng đi về phía này. Chử Điềm vốn bị mắc chứng cuồng quân nhân, hơn nữa còn là vợ lính nên không khỏi nhìn thêm vài lần nữa. Đưa mắt nhìn một lần thì thấy bình thường, nhưng cô càng nhìn càng thấy người đó quen thuộc, thân hình đến khí chất đều rất giống Từ Nghi. Đang lúc cô cho rằng mình nhớ anh đến mức sinh ảo giác, thì người đứng dưới lầu ngước lên.
Ánh mắt giao nhau, trái tim Chử Điềm đập thình thịch, gương mặt nóng rần lên. Người đó…….thật sự đúng là Từ Nghi!
Từ Nghi cũng nhìn thấy Chử Điềm. Anh đứng nguyên tại chỗ, ngẩng đầu nheo mắt đánh giá cô trong chốc lát, sau đó cởi vụt chiếc nón đang đội trên đầu ra.
Điều này khiến cho hai người đều nhìn thấy rõ đối phương, Chử Điềm không nhịn được hô lên một tiếng, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Từ Nghi. Khóe mắt Từ Nghi hơi co rút, hai tay vô thức thoáng nhắm chặt lại. Anh nhấc đôi chân cất bước đi vào tòa nhà khu nội trú.
Nhìn bóng dáng ấy biến mất trong tầm mắt, đầu óc Chử Điềm nhất thời rối loạn. Sao anh lại đến đây? Là ai báo cho anh biết? Cô Phó Dục Ninh ử? Không thể nào! Lẽ nào là Phùng Kiêu Kiêu? Hay là……Hà Tiêu?
Lúc đầu óc Chử Điềm chất đầy nghi vấn, Từ Nghi đã sải bước lên đến tầng ba, tìm thấy cô mà chẳng mất chút công sức nào. Nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện trước mắt, Chử Điềm cảm thấy đầu óc mình không còn hoạt động được nữa, mãi lâu sau cô mới ngượng ngập cất tiếng chào anh:
“Hi…”
Từ Nghi nhìn cô, chau mày. Chử Điềm tháy anh không muốn nói gì, tưởng anh tức giận, vội vàng muốn giải thích. Có điều còn chưa cất lời đã bị anh cắt ngang.
“Sao thế này?”
Giọng nói trầm thấp như phải cắn từng chữ mới có thể cất lên thành tiếng. Chử Điềm hơi hoảng hồn:
“Đột ngột bị viêm ruột thừa cấp tính, làm phẫu thuật.”
Sắc mặt Từ Nghi vụt thay đổi:
“Chuyện khi nào?”
“Đã ba bốn ngày trước.”
Chử Điềm cảm thấy hơi bối rối, rốt cuộc là ai đã nói cho anh biết, lẽ nào chỉ nói cô nhập viện thôi sao, không nói bị bệnh gì, cũng không nói làm phẫu thuật sao? Như vậy không phải là khiến cho người ta lo lắng suông sao?
Từ Nghi cảm thấy tai mình ù đi, chẳng nghe thấy gì nữa. Chử Điềm có chút bối rối nhìn Từ Nghi:
“Bây giờ em đã khá hơn rồi, mấy ngày nữa có thể cắt chỉ xuất viện.”
“…”
“Anh…giận hả?” – Chử ĐIềm lo sợ bất an quan sát vẻ mặt anh – “Em thật sự cảm thấy khỏe rồi.”
“…”
Thấy anh không nói lời nào, Chử Điềm đành phải kêu anh một tiếng. Từ Nghi nhìn chằm chằm Chử Điềm, đến lúc bên tai im ắng trở lại mới từ từ bước tới trước mặt cô. Nhìn cô có chút hoảng hốt lung túng, Từ Nghi định nói gì đó, nhưng giờ phút này đầu óc anh lại rối như tơ vò, một cơn giận dâng lên khiến lồng ngực anh nghẹ ứ. Anh quay lưng đi, hai tay siết chặt thành nắm đấm, cố gắng khắc chế bản thân.
Chử ĐIềm thấy anh như vậy, cho rằng anh giận thật, cũng hơi không vui. Cô gạt anh nhưng cũng xuất phát từ việc muốn suy nghĩ cho anh mà. Cô đứng sau anh, cúi đầu xoắn ngón tay, nhỏ giọng nói:
“Nếu anh ghét em gạt anh, trong lòng không vui, vậy thì anh đi đi.”
“Đi?” – Từ Nghi bông quay lưng lại hỏi cô – “Em bảo anh đi đâu hả?”
Chử ĐIềm quay mặt đi:
“Thích đi đâu thì đi, ở đây nhìn anh cau có sẽ ảnh hưởng đến tình trạng khôi phục sức khỏe của em.”
Nói thì nói như thế, nhưng mắt cô bất giác đỏ lên. Anh giận à? Cô còn ấm ức hơn nữa kìa. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng nằm viện một mình.
Từ Nghi im lặng, không biết đang suy nghĩ điều gì. Chử Điềm không biết làm sao với bô dạng này của anh, cô nổi giận, dứt khoát không để ý đến anh nữa, lau mặt trở về phòng bệnh. Nhưng hành lang chật như vậy, Từ Nghi lại đứng chắn phía trước, cô không nghiêng người căn bản không qua được.
Chử Điềm đưa tay đẩy anh một phát:
“Tránh ra!”
Từ Nghi không lên tiếng cũng không nhúc nhích. Chử Điềm đành phải đẩy anh một phát nữa:
“Em bảo anh tránh ra!”
Từ Nghi vẫn bất động khẽ chớp mắt. Anh nhìn Chử Điềm, bỗng nhiên đưa tay cẩn thận ôm cô vào lòng rồi siết chặt.
Tất cả nỗi ấm ức của Chử Điềm đều tuôn trào, cô dùng hết sức lực véo cánh tay anh. Từ Nghi vẫn đứng im bất động mặc cho cô trút giận, nhưng cánh tay càng ôm chặt thêm, chặt đến mức khiến cô dần dần mất hết sức lực, vùi đầu vào lồng ngực anh, nước mắt rơi lã chã. Người này sao lại đáng ghét như thế chứ?
Qua hồi lâu, cảm xúc của Chử Điềm ổn định lại, cơn giận cũng coi như tiêu tan hơn phân nửa. Cô biết anh quan tâm mình nên rối loạn, lòng sao nỡ so đo với anh chứ.
Hai người cùng nhau trở