Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
cạnh, nếu một mình cô ở nhà e rằng phải mất chút thời gian mới có thể đến bệnh viện được, quá trình kia sẽ tương đối đau khổ.
Nhìn Phó Dục Ninh đang nghỉ ngơi bên cạnh, tâm trạng Chử ĐIềm hết sức phức tạp. Một năm trước dù thế nào cô cũng không ngờ sẽ có một ngày cô nằm trong bệnh viện thành phố B, vừa mới tỉnh lại sau ca mổ, mà người ở bên cô lại là cô út của Từ Nghi. Trong lòng cảm thấy an ủi phần nào, dù sao cô út cũng là người có liên quan đến anh.
Nghĩ như vậy, Chử Điềm lại từ từ ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại trời đã sáng rỡ. Phó Dục Ninh không có ở đây, y tá đến kiểm tra phòng, thuận tiện truyền dịch cho cô. Mạch máu trên mu bàn tay Chử Điềm rất nhỏ, nên truyền hai bình dịch đã tím bầm cả lên. Cô vừa liếc nhìn đã quay đi, không dám nhìn thêm nữa.
Mới vừa treo bình dịch lên, Phó Dục Ninh đã quay lại, trong tay bà xách túi đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, thấy Chử Điềm liền hỏi:
“Còn đau không?”
Chử Điềm lắc đầu:
“Đến khi con khỏe lại rồi đi thăm ba mẹ ạ.”
Phó Dục Ninh thấy cô kiên trì cũng không nói thêm nữa, khẽ thở dài nói:
“Vậy con nghỉ ngơi cho khỏe, có chuyện gì thì lập tức liên lạc với cô.”
Chử Điềm vội gật đầu, sau khi đưa mắt nhìn Phó Dục Ninh rời đi thì từ từ thở phào nhẹ nhõm. Ngày đầu tiên sau khi phẫu thuật không thể xuống giường, Chử Điềm nằm một mình trên giường, thật sự hơi nhàm chán. Vết mổ còn đau âm ỉ, cô không dám tùy tiện trở mình,cả người cảm thấy vô cùng khó chịu. Sáng sớm lúc bác sĩ đến phòng khám còn dặn dò cô một tuần không được đụng vào nước, Chử Điềm nghe vậy mà muốn vò đầu. Tuy hôm qua trước khi vào viện cô đã tắm qua, nhưng hiện tại nhân tố tâm lý tác động, cô cảm thấy da đầu hơi ngứa.
Đang lúc cô chịu đủ đau khổ, cánh cửa vang lên hai tiếng gõ ‘cốc cốc’, Chử Điềm ngước mắt nhìn, thấy một người phụ nữ trung niên vẻ mặt hiền hòa ló đầu vào phòng. Lúc ánh mắt giao nhau, chị cười ôn hòa:
“Cô chình là cô Chử sao?”
“Chị là…..?”
Chử Điềm nhìn chị đầy nghi ngờ. Người phụ nữ trung niên tự nhiên đi vào phòng, tự giới thiệu mình:
“Tôi là nhân viên chăm sóc do bà Phó mời đến, họ Khương.”
Bà Phó? Chử ĐIềm chớp mắt, hiểu ra.
“Là cô Phó Dục Ninh mời chị đến à?”
“Đúng vậy…” – Chị nói – “Trước kia, lúc bà ấy nằm viện cũng là tôi chăm sóc, vì vậy quen biết nhau, sáng nay bà ấy liên lạc nói cô Chử vừa mới mổ xong, bên cạnh không có ai nên nhờ tôi đến chăm…”
Chử Điềm ngỡ ngàng, quả thật cô đã dối gạt Phó Dục Ninh, cô chẳng liên lạc gì với ai cả. Bởi vì cô biết tất cả mọi người đều có công việc, dù tình cảm có thân thiết hơn nữa cũng không thể làm phiền người ta. Thật không ngờ….vậy mà cô út lại nhìn ra.
Cô út này thật chẳng khác gì thần thánh. Chử Điềm cảm than trong lòng một phen, khẽ mỉm cười với người phụ nữ trung niên:
“Chị Khương, thế thì làm phiền chị vậy.”
Chị Khương là một người chăm sóc bệnh nhân có kinh nghiệm nhiều năm, thích sạch sẽ, tay chân không chỉ nhanh nhẹn mà tính cách còn hiền hòa, dường như có thể thân thiết với bất cứ ai. Có chị ấy ở bên, hai ngày đầu sau phẫu thuật là khó chịu nhất, thế nhưng Chử Điềm lại cảm thấy trôi qua không hề đau đớn chút nào.
Ngày thứ bấu khi phẫu thuật, rốt cuộc có thể xuống giường, mà còn thuận lợi xì hơi, có thể ăn một chút thức ăn lỏng. Bởi vì bụng trướng nên hai ngày nay Chử Điềm không ăn gì nhưng vẫn không thấy đói, chị Khương thấy cô ốm yếu có vẻ đau lòng.
“Bệnh một lần không chừng lại gầy đi vài ký, để chồng em nhìn thấy e là sẽ đau lòng.”
Đây là lần đầu tiên chị Khương nhắc đến Từ Nghi trước mặt cô, chắc hẳn trước đó đã được nghe Phó Dục Ninh kể về anh. Chị ấy nói xong liền hối hận ngẩng đầu dè dặt nhìn cô.
Chử Điềm nở nụ cười vì phản ứng của chị ấy:
“Chị cũng biết hả? Chồng em là lính, còn đẹp trai nữa.”
Cô vừa nói vừa nhấn vào ảnh trên điện thoại cho chị ấy xem. Chị Khương liếc nhìn:
“Đúng là chàng trai tuấn tú lịch sự, rất xứng với em.”
Chử Điềm nghe vậy liền cười tít cả mắt. Chị Khương nhìn mặt cô, hơi cảm khái: “Đẹp trai có ích gì đâu, vợ bệnh cũng không thể ở bên. Một cô gái yếu ớt như vậy sao lại lấy chồng là lính chứ?” Có điều lời này chị ta chỉ nói thầm trong lòng, không nói trước mặt cô. Thu dọn xong đồ ăn, chị ta dìu cô xuống lầu tản bộ.
Chử Điềm ngại vết mổ đau nên không muốn cử động. nhưng bác sĩ đã dặn rằng để tránh dính ruột, cô cần phải xuống giường hoạt động nhiều hơn. Chử Điềm không có cách nào khác đành phải nhờ chị Khương dìu, đi qua đi lại ở hành lang bệnh viện. Hơn nữa hai ngày nay, cô bạn thân Hà Tiêu, Phùng Kiêu Kiêu và Phó Dục Ninh đều đến thăm cô nhiều lần. Vì vậy xét trên tổng thể, Chử Điềm nằm viện lần này cũng xem như không khó chịu lắm.
Ăn sáng xong, tâm trạng Chử Điềm không tệ, bảo chị Khương nghỉ ngơi, một minhg đi dạo quanh tầng lầu này. Đêm hôm qua trời vừa đổ cơn mưa, sáng nay thành phố B rất mát mẻ dễ chịu. Chử Điềm đứng trước cửa sổ cuối hành lang, dõi mắt trông theo hang ngô đồng Pháp xanh biếc hai bên đường, một cơn gió mát thổi qua, cô khoan khoái híp mắt lại.
Cô lấy điện thoại di động từ trong túi ra, mở Wei