Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
Vậy thì mua một chút, chúng ta về nhà chưng lên ăn thử trước, chờ Từ Hoàn đến thì làm thêm cho cậu ấy ăn.”
Hai ba con bảo nhau mua nấm đùi gà từ từ đi về phía cô. Chử Điềm lơ đãng quay đầu nhìn lại, mới thấy rõ hai người nói chuyện là ai, nhất thời không thể nén nổi sự ngạc nhiên.
Là Mạnh Phàm và Mạnh Ngọc Hòa.
Mạnh Ngọc Hòa cũng nhìn thấy Chử Điềm, đồng thời cũng nhận ra cô. Dường như ông thoáng do dự mới bước lên chào hỏi:
“Chào cô, lại gặp mặt rồi.”
Chử Điềm gật đầu với ông, ánh mắt không kìm được nhìn vào Mạnh Phàm đứng bên cạnh ông. Đây là lần đầu tiên cô chính diện nhìn thấy rõ tướng mạo Mạnh Phàm với khoảng cách gần như vậy. Vóc dáng Mạnh Phàm cao xấp xỉ cô, mái tóc ngắn tôn lên khuôn mặt thanh tú và nhã nhặn, lịch sự. Nhưng bởi vì sinh bệnh trường kỳ nên sắc mặt cô ấy vô cùng xanh xao, khuôn mặt chẳng có da có thịt, xương gò má trông rất cao. Chử Điềm gần như tưởng tượng ra được, nếu thân thể Mạnh Phàm khỏe mạnh, dáng vẻ nhất định rất đẹp.
Thấy Chử Điềm chăm chú nhìn con gái mình không chớp mắt, trong lòng Mạnh Ngọc Hòa lờ mờ cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không tiện hỏi liền cười trò chuyện với cô:
“Đến mua thức ăn à? Trước kia sao không gặp cô ở quanh đây?”
Chử Điềm vừa định lên tiếng đã nhìn thấy một người phụ nữ vội vã đi về phía bên này. Bà ta thấy Mạnh Ngọc Hòa đứng đó trò chuyện với người khác, thoáng chốc nổi giận:
“Chỉ biết nói nhảm thôi, đã mua xương chưa?”
“Mua đây, mua đây.”
Mạnh Ngọc Hòa vội vàng quay người lựa chọn. Người phụ nữ kia cũng chú ý đến Chử Điềm, ghé vào tai Mạnh Ngọc Hòa khẽ hỏi:
“Con nhỏ này là ai, ông biết à?”
“Đừng nói lung tung, cái gì mà con nhỏ này chứ, người ta là bạn của bác sĩ Phương.”
Mạnh Ngọc Hòa khẽ trách bà ta. Trong nháy mắt bà ta hiểu ra, vô cùng gượng gạo gật đầu cười với Chử Điềm, coi như chào hỏi.
Người nhà họ Mạnh nhanh chóng chọn xương rồi rời đi, Chử Điềm đứng tại chỗ nhìn chăm chú theo bóng lưng ba người họ, mãi lâu không nhúc nhích. Tuy đã sớm nghe nói về tình trạng của Mạnh Phàm từ chỗ Từ Nghi và Phương Triết, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn mang đến chấn động rất lớn cho Chử Điềm. Cô vừa mới nghe Mạnh Phàm nhắc đến Từ Hoàn, cũng chính là anh trai của Từ Nghi. Chắc hẳn trong ý thức tỉnh táo của cô ấy vẫn không thể chấp nhận sự thật anh ấy đã hy sinh. Chử Điềm không khỏi khẽ thở dài.
“Đứng ngây ở đó làm gì? Đã mua đồ chưa?” - không biết Từ Nghi đi đến từ lúc nào, thấy hai tay cô trống trơn, anh khẽ lắc đầu - “Xem ra vẫn không thể trông cậy vào em được.”
Chử Điềm hiếm hoi không phản bác, đầu óc cô vẫn mải suy nghĩ về Mạnh Phàm. Cô cảm thấy Mạnh Phàm rất khó thoát khỏi ngõ cụt này, tình cảm mười mấy năm, chiếm giữ một nửa sinh mệnh của một cô gái, bảo cô ấy dễ dàng chấp nhận thế nào được?
Phụ nữ trầm mê, khó thể thoát khỏi(*). Chử Điềm đột nhiên cảm thấy Từ Nghi suy nghĩ quá tốt đẹp và lạc quan rồi.
(*) Trích từ đoạn Tiểu Nhã trong bài Nhã của Kinh Thi.
Mua đồ xong, hai người cầm ô đi ra ngoài. Trời mưa càng lúc càng lớn, Chử Điềm kề sát vào Từ Nghi, bắt đầu hối hận vì nghe lời anh không lái xe đi.
Hai người đang tính toán có nên bắt xe về nhà không, kết quả nghe thấy một tiếng nói quen thuộc kêu lên từ phía sau:
“Từ Nghi?”
Tiếng nói kia mang theo chút khó tin, Chử Điềm quay đầu nhìn lại, phát hiện là Mạnh Ngọc Hòa. Hai tay ông xách hai túi nylon đầy đứng trong mưa, có lẽ đang đợi người, sau khi thấy rõ họ, vẻ mặt ông hết sức kinh ngạc. Từ Nghi cũng nhìn thấy ông, hơi giật mình, cất tiếng chào ông:
“Bác trai, chào buổi sáng.”
Mạnh Ngọc Hòa cũng vô cùng kinh ngạc nhìn Chử Điềm, dường như không nghe thấy lời Từ Nghi nói. Ông ngẩng đầu chỉ chỉ cô, hỏi Từ Nghi:
“Đây là…?”
Hỏi xong, dường như ông cảm thấy không hay lắm, lập tức rút tay lại. Từ Nghi liếc nhìn Chử Điềm, giới thiệu với ông:
“Đây là vợ cháu, Chử Điềm.”
Mạnh Ngọc Hòa nghe vậy liền thất thần một hồi, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm:
“Kết hôn rồi à…”
Từ Nghi chỉ thản nhiên nói “Vâng.” Mạnh Ngọc Hòa nhìn hai người họ với ánh mắt hơi mờ mịt, nhất là Chử Điềm. Chử Điềm bất đắc dĩ nở nụ cười gượng với ông, thật sự vô cùng khó coi. Bỗng nhiên dường như ông nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt nhất thời hoảng hốt.
“Mạnh Phàm và mẹ của nó cùng đi chung, đừng để hai người họ thấy cháu, cháu đi nhanh lên đi.”
Từ Nghi gật đầu, dẫn Chử Điềm rời khỏi. Đưa lưng về phía Mạnh Ngọc Hòa, sau khi đi xa, Chử Điềm giả vờ như trước đây chưa từng thấy ông, hỏi:
“Người vừa nãy là ai vậy?”
Từ Nghi không lên tiếng, điều này khiến Chử Điềm có lòng thăm dò hơi nóng nảy:
“Hỏi thì anh nói đi.”
Lại thấy Từ nghi đưa tay bắt xe, vất vả lắm mới có một chiếc xe trống dừng trước mặt họ, anh mở cửa xe, nói với cô:
“Lên xe, về nhà trước đã.”
Về đến nhà, Chử Điềm ngồi trên ghế salon hí hoáy nghịch điện thoại không nói lời nào. Khóe mắt chú ý thấy Từ Nghi thay quần áo và sắp xếp thực phẩm như không có gì, Chử Điềm hơi tức giận, cũng không đến giúp đỡ.
Đến lúc Từ Nghi xong xuôi hết thảy, bưng một cốc nước nóng đi về phía cô, Chử Điềm cố