Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.
ý không nhìn anh, cúi đầu ra sức bấm điện thoại, làm bộ như đang tán gẫu với người khác vui vẻ vô cùng.
Từ Nghi đưa cốc nước nóng đến trước mặt cô:
“Vừa mới mắc mưa, uống chút nước nóng đi, cẩn thận bị cảm.”
Chử Điềm không muốn uống, nhưng cũng không thể để anh cứ cầm như vậy nên đưa tay nhận lấy. Từ Nghi thở hắt một hơi, đang định quay người trở vào bếp đã bị Chử Điềm gọi lại. Chử Điềm không nhìn anh, tay phải nhẹ nhàng vuốt thành cốc thủy tinh, vô thức căn môi dưới. Qua một lát, cô mới nói:
“Trước đó em đã đến bệnh viện thăm Mạnh Phàm, cũng đã nhìn thấy bác trai.”
Từ Nghi không hề cảm thấy quá mức bất ngờ, anh chỉ hỏi:
“Đã nói gì?”
“Lúc đó em đứng cạnh bác sĩ Phương, vốn chỉ đứng xa xa ở vườn hoa nhìn Mạnh Phàm, chỉ chào hỏi bác trai thôi chứ chưa nói gì nhiều.”
Từ Nghi im lặng trong chốc lát, nhưng Chử Điềm đã có phần không chịu nổi:
“Anh không hỏi xem vì sao em lại muốn đi gặp họ à?”
Từ Nghi bình tĩnh nói:
“Không cần đoán cũng biết, tại sao còn phải hỏi?”
Chử Điềm chợt cảm thấy ủ rũ, ôm gối ôm, quay sang một bên:
“Nhàm chán.”
Thấy vậy, Từ Nghi khẽ thở dài, nói:
“Anh biết không phải là em không tin anh, nếu thật sự muốn nói lý do, có lẽ là tò mò chiếm đa số. Có đúng không?”
Chử Điềm: “…”
Người này thật đúng là thần mà.
“Vừa nãy không phải anh cố ý tránh. Bác trai ở đó, anh không tiện nói nhiều với em, bây giờ em muốn biết gì? Anh đều nói cho em biết hết.”
Từ Nghi đụng nhẹ vào cánh tay cô. Chử Điềm kêu “Hứ”:
“Tự em đã thành thật khai báo rồi, còn muốn anh nói gì nữa chứ.”
Từ Nghi thoáng nghĩ, có vẻ như đúng là như vậy. Anh cười cười, nghịch tay Chử Điềm:
“Vậy chúng ta không tức giận nữa nhé?”
“Ai tức giận? Anh thấy em là người ngây thơ như vậy sao?”
Chử Điềm phản bác. Từ Nghi nhìn dáng vẻ cô chơi xấu, vừa định nói chuyện thì điện thoại di động vang lên. Anh liếc nhìn hiển thị trên điện thoại, là số trong nhà gọi đến. Từ Nghi cau mày, nhấn nút trả lời:
“Có chuyện gì?”
Người gọi đến là Tống Khả Như, nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt này, bà khựng lại giây lát mới cất lời:
“Mẹ nghe người ta nói hôm nay con nghỉ ở nhà à?”
“Mẹ nghe ai nói?”
Tống Khả Như á khẩu, suýt nữa thốt lên bốn chữ “Con quản mẹ à”, tốn sức đè nén cơn giận bị con trai dấy lên, bà lạnh nhạt nói:
“Trùng hợp hôm nay mẹ và ba con đều ở nhà, hai con đến đây một chuyến ăn bữa cơm đi.”
“Bên ngoài trời đang mưa.”
“Vậy hai con lái xe đến, còn không bắt xe đến mẹ trả tiền cho.” - Tống Khả Như lạnh lùng nói - “Từ Nghi, con đừng tìm lý do với mẹ, lẽ nào con muốn mẹ gọi điện cho Chử Điềm, tự nói với nó chuyện này?”
Từ Nghi mím môi, im lặng trong chốc lát, anh bấm kết thúc cuộc gọi. Chử Điềm ở bên cạnh nghe thấy hết cả, nhìn dáng vẻ anh đuối lý nhất thời không thể nhịn cười được, còn ôm lấy Từ Nghi, hôn anh một cái, thêm dầu vào lửa:
“Chồng em thật tốt.”
Từ Nghi có chút bất đắc dĩ:
“Đừng cười trên nỗi đau của người khác rõ ràng như vậy được không?”
Chử Điềm chẳng thèm để ý anh, cô cọ đầu trên vai anh, sau đó nói:
“Mau thay quần áo đi, chúng ta phải chuẩn bị xuất phát.”
Nhìn Chử Điềm ra vẻ kích động không thôi, Từ Nghi nhất thời cảm thấy cô gái này hơi đơn thuần. Quả nhiên lái xe được giữa chừng thì Chử Điềm đổi ý. Nghĩ kỹ lại thì đây xem như lần đầu tiên cùng đi với Từ Nghi đến thăm ba mẹ chồng sau khi cưới. Vả lại, tính đúng ra thì đây xem như lần thứ ba gặp mặt ba chồng Từ Kiến Hằng.
Nhớ đến người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc bén kia, Chử Điềm không dằn nổi cảm giác hốt hoảng, cúi đầu quan sát cách ăn mặc của mình. Lúc này ngược lại Từ Nghi có vẻ tinh thần sảng khoái, còn an ủi cô như không:
“Không cần nghĩ nhiều, ăn bữa cơm thôi. Vừa rồi không phải tâm trạng em còn rất tốt sao?”
Chử Điềm thẹn quá thành giận, mặt đỏ bừng, hét anh:
“Không được cười.” - cô như người trên chảo nóng, giày vò một hồi, đột nhiên nhớ đến một chuyện - “Đã lâu không tới nhà ba mẹ một chuyến, đi tay không như vậy không hay lắm nhỉ?”
“Không sao, chẳng cần mang gì cả.”
Chử Điềm le lưỡi cười, dáng vẻ rất khiến người ta yêu thích. Tống Khả Như vội chuẩn bị cơm trưa, không trò chuyện nhiều với họ liền đi vào bếp. Phó Dục Ninh đi thụt lại phía sau, liếc nhìn bánh sinh nhật họ mua đến, cười nói:
“Hai con mua đồ ngon đến nhưng đáng tiếc ba con ăn không được.”
Chử Điềm không hiểu hỏi:
“Ba sao vậy ạ?”
“Đường máu hơi cao, bác sĩ nghiêm cấm ông ấy ăn đồ ngọt.”
Chử Điềm “À”, hơi lúng túng nhìn lại Từ Nghi. Phó Dục Ninh cười an ủi cô:
“Không sao, hôm nay cũng đâu phải chỉ có mình ông ấy ở đây. Có điều đừng để ông ấy nhìn thấy, ông ấy là người thích đồ ngọt như vậy, có thể nhìn mà không được ăn không phải là khó chịu chết ông ấy hay sao?”
Chử Điềm đành để Từ Nghi cầm về xe. Xem ra dường như anh cũng không biết, mày cau lại không nói gì.
Gần đây Từ Kiến Hằng bận suốt, hôm qua công ty vừa giành được một hạng mục của quân đội, buổi tối tổ chức tiệc ăn mừn