Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.
đây. Mỗi lần ngồi với Mạnh Phàm như vậy, cô không hề thấy chán, chỉ cảm thấy dồn nén. Như thể trong lòng có một tảng đá nặng đè ép, có chút không thở nổi. Đồng thời cô cũng tự nhận, cô và Từ Nghi không hề nợ nần Mạnh Phàm gì cả. Nhưng chỉ là có chút không khống chế được, nói theo lời của cô bạn thân Hà Tiêu, đây là cô rảnh rỗi nên bới việc để làm.
Vất vả lắm mới chờ đến giờ cơm tối, Chương Hiểu Quần vẫn chưa trở lại, Chử Điềm đã mua cơm về giúp Mạnh Phàm. Dĩ nhiên cô không thể đút cho cô ấy, liền ngồi bên cạnh nhìn Mạnh Phàm xúc cơm ăn từng thìa một. Ăn đến miếng cuối cùng cũng không hề bị nghẹn. Điều này khiến Chử Điềm cảm thấy rất thần kỳ, bởi vì Mạnh Phàm không ai chăm sóc trông chẳng khác người bình thường là bao.
Dọn hộp cơm qua một bên, Chử Điềm chuẩn bị gọi điện thoại cho Chương Hiểu Quần, hỏi khi nào bà ta trở lại. Mới vừa gọi được một nửa đã nghe thấy giọng nói oang oang của bà ta truyền đến từ đầu kia hành lang. Chử Điềm ngẩng đầu, nhìn thấy bà ta thay bộ quần áo khác cất bước nhẹ nhàng đi về phía bên này, đi cạnh bà ta còn có một người. Người đó chính là Mạnh Ngọc Hòa không yên lòng về con gái, bệnh tình mẹ mới hơi chuyển biến tốt đẹp thì ông đã rời quê vội vã trở về.
Tim Chử Điềm đập thình thịch, cô có dự cảm xấu.
Quả nhiên, Mạnh Ngọc Hòa nhìn thấy cô, sắc mặt liền biến đổi. Chương Hiểu Quần chẳng hề nhận thấy, còn lôi kéo giới thiệu với ông:
“Đây là Tiểu Chử, người thay tôi chăm sóc Phàm Phàm tôi vừa nói với ông, là cô bạn của bác sĩ Phương trước kia đấy. Hai tuần nay đều làm phiền cô ấy.”
Bị Mạnh Ngọc Hòa nhìn chằm chằm, Chử Điềm cảm thấy hãi hùng khiếp vía, nhưng nghĩ lại mình thật sự không cần chột dạ như thế liền trấn định lại, khẽ mỉm cười:
“Bác gái đã về rồi thì cháu đi trước đây ạ.”
Cô đi rất nhanh, như có thứ gì đó đuổi theo phía sau vậy. Tuy nhiên chưa đi được mấy bước cô đã nghe phía sau có người gọi:
“Chờ một chút!”
Là Mạnh Ngọc Hòa! Chử Điềm quay đầu lại nhìn ông, phát hiện ra ánh mắt ông nhìn cô rất phức tạp.
Mạnh Ngọc Hòa nắm tay vợ, đôi môi khẽ mấp máy, hồi lâu mới nói:
“Tôi… cảm ơn cô, nhưng sau này cô đừng đến nữa. Lời này tôi đã nói với Từ Nghi từ lâu rồi.”
Chử Điềm cảm thấy trái tim chợt thót lên, chẳng thốt ra được lời nào, chỉ có thể quay người bỏ đi, mà còn cất bước càng lúc càng nhanh, đi đến chỗ ngã rẽ hành lang mới dám dừng lại, thở hắt một hơi. Phía sau truyền đến tiếng gào ầm ĩ của Chương Hiểu Quần, rất dễ dàng nhận ra tâm trạng tức giận trong đó. Âm thanh ấy càng lúc càng nhỏ, chắc bị người ta khuyên kéo vào phòng.
Chử Điềm tựa vào tường, sau khi bình tĩnh lại chỉ cảm thấy sức lực toàn thân bị rút cạn sạch.
Đêm đó, Chử Điềm ngủ không an giấc lắm, hơn nửa đêm gặp ác mộng. Vùng vẫy thoát khỏi cơn mơ, Chử Điềm thở hổn hển rất lâu, sau khi bình ổn tâm trạng mới phát hiện cả người đã ướt đẫm mồ hôi. Không nhịn được rùng mình một cái, Chử Điềm xuống giường lấy đồ đi thay. Trong màn đêm đen mịt mùng, cô vấp phải dây điện dưới đất, trượt chân va phải chiếc ghế bên cạnh, đụng phải xương bánh chè, đau đến mức cô xuýt xoa, ngân ngấn nước mắt.
Chẳng quan tâm đến cả người ướt đẫm mồ hôi, cô nhếch nhác ngồi bên cạnh giường, nhẹ nhàng xoa đầu gối. Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang tiếng xoay chìa khoá.
Tuy biết trong khu này rất an toàn, nhưng Chử Điềm vẫn giật thót tim. Cô nén đau, di chuyển đến cửa phòng ngủ bật đèn bàn. Đèn sáng lên đồng thời cửa cũng đẩy ra.
Che lại đôi mắt bị ánh đèn làm chói, Chử Điềm nhìn thấy Từ Nghi mặc bộ đồng phục huấn luyện, trở về nhà giữa đêm hôm khuya khoắt.
Dưới ánh đèn, khoác trên mình bộ đồng phục dã chiến đầy bùn đất, Từ Nghi không thể che hết vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt mình.
Từ Nghi nhanh chóng quay trở vào, thoa thuốc cho cô theo động tác vừa rồi. Mùi dầu hồng hoa gắt mũi lan toả trong không khí, Chử Điềm không nhịn được hắt hơi hai tiếng, khiến Từ Nghi nhìn qua. Cô vội vàng che mũi giải thích:
“Không phải bị cảm, bởi vì mùi dầu hồng hoa thôi.”
Từ Nghi: “…”
Thấy anh không nói lời nào, Chử Điềm cảm thấy hơi tẻ nhạt, cô khẽ nhúc nhích chân, khàn giọng hỏi han:
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi khi nãy của em, sao đột nhiên trở về thế?”
“Nhiệm vụ kết thúc, đơn vị cho nghỉ phép, anh về thăm em.”
“Giờ này vẫn còn xe hả? Có thể đợi ngày mai cũng được mà.”
Nói vậy nhưng trong lòng Chử Điềm vẫn thấy ngọt ngào. Thoa thuốc xong, để khô trong chốc lát, Từ Nghi mới thả quần cô xuống. Thu dọn đồ đạc đâu ra đấy, anh nói với Chử Điềm:
“Lên giường nằm nghỉ đi, chân không tiện đừng xuống đất đi lại.”
“Đâu có nghiêm trọng vậy.” - Chử Điềm lẩm bẩm - “Vừa mới ngủ một giấc, gặp ác mộng nên vã cả mồ hôi, em còn chưa tắm nữa đấy.”
Từ Nghi giơ tay lên vừa định bật đèn trong phòng, nghe thấy lời của cô thì trong đầu liền nhanh chóng xẹt qua một tia sáng, sau đó nhẹ giọng hỏi:
“Thoa thuốc rồi, đợi sáng mai hẵng tắm.”
Chử Điềm nằm trên giường, có chút bất đắc dĩ. Sau tai vẫn hơi nóng ẩm, tóc bết vào khiến cô cảm t