Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.
ỉ cảm thấy đầu nhức như muốn nứt. Tỉnh táo một lát mới ý thức được đây là phòng ngủ nhà mình. Nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên khung cửa sổ, anh hoàn toàn tỉnh lại, nhưng hơi lười biếng không muốn rời giường.
“Dậy rồi hả?”
Giọng Chử Điềm truyền đến từ phía bên, liếc mắt nhìn, anh phát hiện cô đang mặc bộ đồ ở nhà, dựa vào đầu giường nghịch điện thoại di động, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã. Ngay sau đó anh lại nhắm mắt, cất lên một chữ “Ừ” bằng giọng mũi.
Nhưng Chử Điềm nào dễ chịu qua quít như vậy, cô đặt điện thoại xuống, ngón tay nắm lấy vành tai Từ Nghi, xách lên nói:
“Từ Nghi, hôm nay anh không vui à?”
“Không có.”
Anh đáp. Chử Điềm bĩu môi:
“Anh đừng hòng gạt em, vừa gặp chuyện liên quan đến ba mẹ là anh lại như người khác vậy.”
Từ Nghi không nói lời nào, bằng mức độ nào đó tương đương với cam chịu. Một lúc lâu, anh trở người lại, nhìn đôi mắt to trong veo đen láy của Chử Điềm trên đỉnh đầu.
“Nói đi!”
Cô sốt ruột thúc giục anh.
“Anh không có mất vui, chỉ cảm thấy trong lòng hơi khó chịu.” - anh nói, cười nhẹ vô cùng - “Lúc trước anh về nhà ông ấy sẽ không như vậy.”
“Sẽ không thế nào cơ?”
“Sẽ không cụng ly với anh, sẽ không nhịn không được mà nổi giận với anh, sẽ không nói nhiều, cũng sẽ không gắng sức chứng minh mình vẫn chưa già như vậy.” - tiếng nói của anh gần như thì thầm - “Ngoại trừ cảm thấy đắc ý, anh còn nghĩ thầm tại sao ông lại như vậy. Nhưng ý niệm lại thay đổi, đúng vậy, anh đã sắp ba mươi tuổi, ông còn có thể trẻ được bao nhiêu.”
“Từ Nghi.” - Chử Điềm cầm ngược tay anh - “Mâu thuẫn giữa anh và gia đình không thể hóa giải sao? Chuyện quá khứ rồi, anh không thể tha thứ cho ba mẹ sao?”
Cô nói chính là việc anh đi lính, trong mắt cô, đã nhiều năm trôi qua như vậy, dù ba mẹ vẫn không cam tâm, nhưng cũng khó thể quyết định thay anh hoặc là can thiệp sâu hơn nữa.
“Không có gì không thể tha thứ.” - Từ Nghi khẽ nói - “Có điều anh không muốn cứ chịu thua như vậy thôi, giống như điều mình từng kiên trì đều là sai vậy.”
Anh nghĩ có lẽ Từ Kiến Hằng cũng nhận định như vậy, họ rất giống nhau, ngay cả lý do kiên trì gần như buồn cười này cũng giống nhau.
Cũng bởi vì thế, lần này mới khiến anh cảm thấy khó chịu. Ba mẹ đã bắt đầu yếu thế hơn anh, hơn nữa còn là vô thức, tuyệt đối không phải chủ ý của họ. Là thời gian đã trêu cợt anh, tiết lộ cho anh một sơ hở nho nhỏ của ba mẹ, nói cho anh biết họ thật sự đã già.
Thế nhưng anh lại không thể cảm nhận được niềm vui sướng của sự chiến thắng, ngược lại có một nỗi khổ sở hai bên đều thiệt hại.
Sau hôm đó, Từ Nghi trở về đơn vị. Bởi vì ngày tân binh nhập ngũ năm nay đẩy sớm lên tháng Chín, anh là người mới của nơi huấn luyện nên bị chỉ định phải giám sát huấn luyện tân binh, trong khoảng thời gian này không thể về khu gia thuộc.
Từ Nghi vừa đi, Chử Điềm liền gặp xui xẻo. Giữa mùa thu khô nóng của phương Bắc, cô một người phương Nam ăn cay nhiều đâu có chịu nổi, không cẩn thận trán liền nổi lên vài nốt. Càng bi thảm hơn chính là một lần tắm rửa sơ suất khiến nước vào tai, ngày hôm sau thức dậy tai phải đau vô cùng.
Chử Điềm sao chịu được chuyện này, nhưng lúc gọi điện thoại lại không dám nói với Từ Nghi, đành phải đi Bệnh viện đa khoa Quân khu tìm chị họ Đồ Hiểu.
Nghe nguyên nhân, Đồ Hiểu phê bình và giáo dục cô một trận. Sau đó đưa cô đến khoa tai mũi họng tìm vị bác sĩ quen biết, vừa kiểm tra đã phát hiện viêm tai giữa cấp tính. Bác sĩ nghe sơ lược nguyên nhân liền kê cho cô thuốc chống viêm và bột chloramphenicol(*). Đồ Hiểu sợ cô không biết dùng, sau khi tỉ mỉ dặn dò mấy lần lại không nhịn được nói cô:
“Lớn chừng này rồi mà tắm còn để nước vào lỗ tai.”
(*) Chloramphenicol là một loại kháng sinh dùng trong điều trị một số bệnh nhiễm trùng do vi khuẩn.
Chử Điềm bị cô ấy càm ràm đến nhức cả đầu, không nhịn được xin tha:
“Sau này em sẽ chú ý, chị đừng nói em nữa được không.”
Đồ Hiểu đưa tay dí đầu cô:
“Chị thấy em còn không biết xấu hổ oán trách Từ Nghi quản lý nhiều.”
Chử Điềm nước mắt giàn giụa. Che lỗ tai hơi bỏng rát do thuốc, cô trốn ra vườn hoa sau khu nội trú. Che ô đi dạo chẳng có mục đích, chờ Đồ Hiểu tan việc cùng đi ăn cơm với cô ấy.
Vô tình đi đến cái đình ở vườn hoa, cất bước đi vào, Chử Điềm mới nhớ ra vì sao cảnh tượng này quen thuộc đến vậy. Lần đó chính là khi cô nhìn thấy Mạnh Phàm ở vườn hoa này. Khi cô thấy Mạnh Phàm, đúng lúc cô ấy đang ngồi trong vườn hoa nhìn lên bầu trời.
Bất giác Chử Điềm cũng ngẩng đầu lên. Lọt vào tầm mắt là bầu trời xám xịt, mưa phùn rơi lác đác. Cô chăm chú nhìn trong chốc lát, cảm thấy cổ mỏi mới cúi đầu.
Lúc vừa định đi trở về, cô nghe thấy có người phía sau kêu cô một tiếng. Quay đầu lại nhìn, thì ra là bác sĩ Phương Triết. Chử Điềm đứng lại, lịch sự chào hỏi anh ta:
“Chào bác sĩ Phương.”
Giữa màn mưa phùn, Phương Triết đi đến trước mặt cô, vẻ mặt ôn hòa lịch sự:
“Đã lâu không gặp, cô đến tìm bác sĩ Đồ à?”
Chử Điềm xua xua tay, có chút buồn rầu chỉ vào tai mình:
“Bị viêm tai giữa.”
“Vậy phải chú ý rồi, nên