Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341556
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.
sạch bà mẹ này, ngay cả chuyện trọng đại như kết hôn mà cũng không cho bà ta biết chứ đừng nói gì tới sính lễ. Đúng là con quỷ sứ, ăn cây táo rào cây sung mà!
Ông cụ nói đúng lắm, thứ không biết tốt xấu như Bạch Chi Âm không thể gả vào nhà họ Thẩm, nên gả vào nhà họ Mã thì tốt hơn. Tuy nhà họ Mã không giàu có bằng nhà họ Thẩm nhưng cũng coi như là thượng lưu. Bà ta cũng từng gặp Mã Thụy Binh, tuy hơi bỉ ổi một tí nhưng dù sao thì cũng tốt với bà mẹ vợ này hơn. Lúc trước anh ta theo đuổi Bạch Chi Âm thì có biếu cho bà ta mấy cái thẻ mua sắm, nếu sau này Bạch Chi Âm gả cho anh ta thì chắc chắn bà ta sẽ có được giờ thứ tốt lành.
Thấy Bạch Chi Âm ngồi xuống, Loana vội vã mỉm cười một cách hiền lành. “Con yêu à, con muốn uống gì? Cà phê hay trà?”
Thái độ lạnh nhạt này khiến Loana tức giận đến nghiến răng nên càng thêm tin những gì Bạch Phi Dương nói. Còn chưa gả vào nhà họ Thẩm mà đã kiêu căng ngạo mạn như thế, nếu cô thật sự trở thành bà Thẩm thì trong mắt còn có bà mẹ này sao chứ?
Cố nén cơn giận xuống, Loana thôi không cười nữa. “Nghe nói con sắp kết hôn với Thẩm Mục Phạm?”
“Phải.” Bạch Chi Âm trả lời rất thẳng thắn.
“Chuyện lớn như thế, sao không nói cho mẹ biết?”
Bạch Chi Âm khoanh hai tay lên trước ngực, cười nhạt. “Tại sao không nói cho mẹ biết? Chẳng phải mẹ đã nói sau này chuyện của chúng con không được làm phiền đến mẹ sao?”
“Mẹ nói câu này khi nào chứ?”
“Khi Tiểu Thiên bị Bạch Tiêu Vi đốt tóc, khi con bị Bạch Vi lâm nhốt trong hầm hai ngày không được uống một hớp nước, khi con khóc lóc van xin mẹ dẫn chúng con rời khỏi nhà họ Bạch…” Bạch Chi Âm cắn răng nói. “Và khi tụi con bị ức hiếp nhưng mẹ lại đánh tụi con để hả giận cho mấy chị em nhà họ Bạch.”
“Con tưởng là mẹ không đau lòng khi thấy các con bị ức hiếp sao chứ?” Loana giả vờ như rất đau lòng. “Nhưng mẹ đâu còn cách nào khác. Con cũng biết địa vị của mẹ trong nhà họ Bạch rồi đó, tự thân mình còn khó giữ huống chi là có khả năng bảo vệ các con?”
“Tự thân mình còn khó giữ?” Bạch Chi Âm cười lạnh. “Cũng phải, nhẫn nhịn bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới có thể bước vào nhà họ Bạch, được hưởng cuộc sống giàu sang sung sướng, sao mẹ có thể vì hai chị em con mà đắc tội với chị em nhà họ Bạch, đánh mất cái lồng son?”
“Con…” Loana tức đến nỗi run cả người, không thể diễn vai mẹ hiền được nữa mà lộ bộ mặt thật ra. “Được rồi, mẹ không muốn nói nhiều với con nữa, hôm nay mẹ đến là để nhắn lời của ông cụ với con.”
Bạch Chi Âm ngẩn ra? Bạch Phi Dương nhắn với cô? Hôm qua nhận được điện thoại của mẹ mình, cô chỉ nghĩ là bà ta đã biết chuyện kết hôn của cô nên muốn đến kiếm chút tiền, không ngờ Bạch Phi Dương muốn tìm cô, có chuyện gì sao? Một dự cảm không lành dần dâng lên trong lòng cô.
“Nhắn gì?”
Loana liếc cô một cái. “Ông cụ không đồng ý con gả cho Thẩm Mục Phạm.”
Không ngờ Bạch Phi Dương lại đổi ý, lẽ nào ông ta đã phát hiện ra ý đồ dùng hợp đồng giả để lấy quyền giám hộ Tiểu Thiên của cô rồi sao? Hay là sau đó ông ta mới nghĩ lại, thủy chung không nỡ để mất quân cờ như cô, không cho cô rời khỏi nhà họ Bạch? Có điều xuất phát từ bất kì lí do gì thì lần này cô cũng sẽ không để mặc cho ông ta sắp đặt.
Bạch Chi Âm khẽ gõ nhẹ những ngón tay lên mặt bàn làm bằng đá cẩm thạch bóng đến nỗi soi gương được, sau đó nhẹ nhàng hỏi. “Ông ấy bảo mẹ đến làm thuyết khách à?”
“Đừng nói khó nghe như thế, chúng ta cũng chỉ muốn tốt cho con thôi.”
Bạch Chi Âm à một tiếng thật dài. “Tốt cho con?”
Loana gật đầu, giọng điệu rất sâu xa. “Có câu nồi nào úp vung nấy, hôn nhân là phải nói tới chuyện môn đăng hộ đối. Con và Thẩm Mục Phạm chênh nhau quá nhiều, gả qua đó con sẽ rất khổ đấy.”
“Bây giờ cậu ta động lòng trước con nên muốn cưới con. Nhưng người đàn ông như cậu ta, có loại phụ nữ nào mà chưa gặp chứ. Cho dù cậu ta không lăng nhăng với người khác thì người khác cũng tới đeo bám lấy cậu ta. Hôm nay cậu ta vừa ý với con, nói không chừng ngày mai sẽ vừa ý với người khác.” Loana lấy chính bản thân để làm ví dụ. “Đâu cần nói chi xa xôi, con cứ nhìn mẹ đây này. Lúc trước ba con thích mẹ, cứ khăng khăng đòi li hôn để cưới mẹ, nhưng bây giờ thì sao? Chẳng phải vẫn dây dưa với mấy con hồ li tinh khác ư?”
“Bây giờ mẹ rất hối hận, nếu sớm biết thế thì chi bằng lúc đầu tìm một người đàn ông bình thường, sống những ngày êm đềm thì con và Tiểu Thiên cũng không phải khổ sở như thế…” Loana dùng khăn giấy lau nước mắt. “Âm Âm à, mẹ chính là ví dụ sống sờ sờ, con không được đi vào vết xe đổ của mẹ, mẹ…”
“Được rồi.” Bạch Chi Âm ngắt lời kịch của mẹ mình, gằn giọng nói. “Mẹ không cần ngồi đây giả vờ làm mẹ hiền gì cả. Con có gả hay không, gả cho ai cũng không cần mẹ phải bận tâm, cũng không tới lượt mẹ bận tâm. Mẹ về nói với ông lão con đồng ý hợp tác với ông ấy là đã nghĩ chút tình xưa, nếu ông ấy không muốn thì cũng đừng trách con vô tình.”
Thấy kiểu gì Bạch Chi Âm cũng không chịu nghe theo, Loana tức giận đập bàn. “Con nhỏ chết tiệt này, mày không chịu theo tao về thì ông ta sẽ đuổi tao ra khỏi nhà họ Bạch.”
“Thế thì s