Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.
hàng. Sau khi lên xe, cô ngồi phía sau, không nói một lời. Liên Lãng tưởng rằng đang đau lòng nên vội vàng an ủi. “Cô ba, cô đừng giận nữa, loại người đó không đáng để cô giận.”
Bạch Chi Âm dựa người vào ghế, không nói chuyện. Cô đang tức giận, trong ngực đang có một cơn thịnh nộ thét gào. Nhưng nó hoàn toàn không phải vì Mã Thụy Binh mà là vì Thẩm Mục Phạm, rồi lại càng tức giận bản thân mình vô dụng. Nghĩ đến chuyện sau này có thể sẽ phải gả cho một tên nào đó khốn nạn như tên Mã Thụy Binh ấy thì mắt cô lại thấy cay xè, nước mắt lập tức rơi lã chã.
Liên Lãng nhìn qua kiếng chiếu hậu thấy cô rơi lệ thì rất hoảng hốt. “Cô ba, cô đừng khóc nữa, nếu không để tôi lái xe vòng lại đập cho thằng khốn ấy một trận nữa.”
Bạch Chi Âm sụt sịt lắc đầu, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi đi ngang qua một tấm bảng thông báo tuyển sinh của một lớp học khiêu vũ thì cô nảy ra một ý nên vỗ vài vai Liên Lãng. “Đến Thượng Hoàn đi, tôi muốn đi bar.”
“Cô ba…” Liên Lãng ấp úng nói. “Hay là chúng ta về nhà đi.”
“Đó không phải là nhà của tôi.” Bạch Chi Âm dùng mu bàn tay lau nước mắt. “Tôi không muốn quay về đó.”
Liên Lãng biết là không khuyên được cô nên đành phải lái xe đến Thượng Hoàn. Nhưng anh cố ý chọn một quán bar thật tốt, để tránh chuyện lộn xộn xảy ra.
Bạch Chi Âm vừa ngồi xuống là gọi ngay một bình rượu mạnh. Thấy cô nốc hết ly này đến ly khác, Liên Lãng đành phải gọi cho Liên Hi. “Anh hai, anh mau tới Happy Hour đi, cô ba sắp say rồi…”
Anh sợ anh trai mình không nghe rõ địa chỉ nên sau khi ngắt điện thoại liền cúi đầu nhắn địa chỉ thật cụ thể. Nhưng khi anh nhắn xong và ngẩng đầu lên thì phát hiện Bạch Chi Âm lúc nãy còn ngồi đó uống rượu giờ đã không thấy đâu nữa.
Tình Cờ Gặp Lại
Đầu óc Liên Lãng như ngây dại. Anh vội vàng đứng lên để đi tìm người. Sau khi tìm kiếm một vòng xung quanh, cuối cùng anh cũng nhìn thấy Bạch Chi Âm đang nhảy nhót trong sàn nhảy.
Bạch Chi Âm vốn có căn cơ vũ đạo rất tốt, bây giờ uống thêm rượu, trong lòng lại dồn nén sự oán giận nên bây giờ nhảy rất phóng khoáng, khiến người ta cảm thấy rất hưng phấn.
Happy hour là một quán bar thuộc dạng xa hoa, phần lớn những người tới đây đều có chút thân phận, hơn nữa đều là khách quen nên sự xuất hiện bất ngờ của Bạch Chi Âm đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều người. Cộng thêm ngoại hình của cô rất xinh đẹp nên không bao lâu sau, bên cạnh cô đã có một đống đàn ông vây xung quanh, có điều họ vẫn biết chừng mực, chỉ lịch sự đứng ở ngoài nhìn.
Liên Lãng bước nhanh qua đó, chen qua đám người đang vây quanh, kéo Bạch Chi Âm đang nhảy nhót vui vẻ lại. “Cô ba, chúng ta về thôi.”
Tống Bác Ngạn nói yêu một người là ai nấy có thế giới riêng nhưng lại dựa dẫm vào nhau. Nếu đúng là thế thì tình cảm mà anh dành cho Đường Đường có phải là tình yêu không? Anh hiểu cô, mọi chuyện đều chiều theo cô, chăm chú lắng nghe mọi vui buồn yêu ghét của cô nhưng chưa từng tò mò về thế giới của cô. Anh có thể dâng cả thế giới đến trước mặt cô nhưng chưa chắc đã có thể yêu mọi thứ của cô.
Nhìn chăm chằm vào thứ nước màu đỏ trong ly thủy tinh, Thẩm Mục Phạm từ tốn hỏi. “Nghiêm Chinh, có thật là ông yêu Lâm Nhân không, hay chỉ là vì đã quen chờ đợi?”
Động tác rót rượu của Nghiêm Chinh bỗng khựng lại, anh nắm lấy bình rượu và chìm vào suy tư. Lúc đêm khuya thanh vắng, không chỉ một lần anh tự hỏi mình câu hỏi này, mỗi lần đều dùng hàng ngàn lý do để thuyết phục mình thật lòng yêu cô. Nhưng bác sĩ tâm lý lại lại nói với anh rằng: “Khi anh nảy sinh sự ngờ vực với một sự việc thì theo một ý nghĩa nào đó, anh đã phủ định nó.”
Anh không dám nghĩ, bởi vì nếu tình cảm gìn giữ nhiều năm lại không phải là tình yêu thì trên đời này còn có tình yêu đích thực sao? Nếu có thì nó sẽ như thế nào?
Tiếp tục rót rượu vào cái ly rỗng, Nghiêm Chinh bưng ly rượu lên, chậm rãi bước tới trước cửa kính sát sàn của phòng VIP, dùng sự im lặng để trả lời vấn đề của Thẩm Mục Phạm.
Kính thủy tinh của căn phòng này làm từ chất liệu đặc biệt, từ ngoài nhìn vào thì đen kìn kịt nhưng từ trong nhìn ra thì lại rất rõ ràng. Vì thế, anh vừa liếc mắt một cái là liền nhìn thấy Bạch Chi Âm đang được ánh đèn chiếu rọi.
Nghiêm Chinh ngẩn ra, cảm giác phiền muộn bỗng vơi đi phần nào, vội vàng quay đầu lại gọi Thẩm Mục Phạm. “Ông qua đây mà xem này.”
“Xem cái gì?” Thẩm Mục Phạm nhìn anh với vẻ thờ ơ, không chịu nhúc nhích.
“Ông nhìn thử coi đó có phải là Bạch Chi Âm không.” Nghiêm Chinh vừa nói xong thì đã thấy cái người lúc nãy còn ngồi im không động đậy nay bỗng đứng bật dậy, bước nhanh tới trước cửa sổ.
Nghiêm Chinh nhìn thêm một lần nữa. “Là cô ấy à?”
Thẩm Mục Phạm gật đầu, khi ánh mắt chạm phải người đàn ông cao to bên cạnh cô thì chân mày khẽ chau lại. Nếu anh nhớ không lầm thì người đàn ông đó là người đã đi chung với cô đến buổi đấu giá. Lúc đầu anh cứ nghĩ đó là vệ sĩ của cô nhưng sau đó lại phát hiện với địa vị của cô ở nhà họ Bạch thì làm gì có tư cách có tài xế và vệ sĩ riê