XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

không. Ai ngờ cô đứng không vững nên lảo đảo rồi ngã tới trước. May mà Nghiêm Chinh phản ứng nhanh nhạy nên đưa tay đỡ lấy cô, nhờ thế cô mới không ôm hôn đất mẹ. Nhưng chưa kịp đứng vững thì Bạch Chi Âm đã lại rơi vào một lồng ngực nóng cháy. Ngay sau đó, giọng nói khiến người ta chán ghét kia lại vang lên bên tai cô. “Đứng vững đi!”
Bạch Chi Âm nhíu mày: “Thả tôi ra.”
Đáng tiếc trước nay ông chủ Thẩm không phải là người hay nghe lời người khác nên chẳng những anh không thả cô ra mà còn dùng ánh mắt lạnh như dao để nhìn bàn tay đang vịn lấy cánh tay cô.
Nhận thấy ánh mắt lạnh như dao của bạn thân, Nghiêm Chinh hừ một cái rồi nhún vai, thức thời thả tay Bạch Chi Âm ra.
Thẩm Mục Phạm khẽ nhích người, bắt lấy cánh tay cô, kéo cô quay lại đối diện với mình, hỏi. “Chẳng phải cô muốn uống rượu sao?”
“Tôi muốn uống rượu, nhưng tôi sẽ không uống với anh.” Bạch Chi Âm lườm anh.
Thẩm Mục Phạm nhướng mày. “Thế là có ý gì?”
“Không có ý gì cả.” Bạch Chi Âm kiêu ngạo hất hàm lên, gằn từng chữ. “Tôi chỉ không muốn uống với một gã khốn nạn…”






Bắt Đầu Có Ý
Thẩm Mục Phạm nhéo mắt lại, giọng nói trầm và thấp, không nghe rõ cảm xúc của anh. “Khốn nạn? Tôi?”
“Lẽ nào không phải sao?” Bạch Chi Âm hất hàm lên, trừng lại anh chứ không chịu thua kém.
Thẩm Mục Phạm im lặng một lát, chẳng những không tức giận mà còn bật cười. “Không biết tôi đã làm những gì mà khiến cho cô Bạch gọi tôi là đồ khốn.”
“Làm nhiều rồi ấy chứ.” Bạch Chi Âm nói.
Anh biết cô rất muốn rời khỏi nhà họ Bạch nên không để ý điều gì để giúp cô được nâng cao giá trị, nhưng những chuyện đó là do anh cam tâm tình nguyện. Còn cô lại ở sau lưng trăm phương ngàn kế muốn dụ anh vào cuộc, toan tính sâu xa như thế khiến anh nhận ra rằng cô hoàn toàn khác với Đường Đường.
Đường Đường thông minh, thẳng thắn, ngây thơ, trong sáng. Còn Bạch Chi Âm? Có lẽ cũng thông mình, nhưng lại nham hiểm, xảo trá, rất biết tính toán.
Sau khi nhận ra bộ mặt thật của cô, anh liền bóp chết mơ ước viễn vông của cô mà không chút do dự, từ chối yêu cầu gặp mặt của cô, nhanh chóng dẹp yên dư luận vừa bị cô xáo trộn lên, đồng thời cũng khiến cô hiểu ra rằng kịch bản là do cô viết nhưng diễn hay không, diễn thế nào thì không phải điều cô có thể quyết định được.
Quả nhiên cô cũng rất thông minh, từ sau hôm đó không đến tìm anh nữa. Thẩm Mục Phạm vừa tán thưởng sự thức thời của cô, vừa có một chút mất mát vô cớ, không nói nên lời. Dường như ở góc nào đó của trái tim đã bị khoét một cái lỗ nhỏ, mặc dù không đau lắm nhưng lại thấy không thoải mái.
Mãi đến cái hôm tình cờ gặp nhau ở khách sạn Tử Kinh, nhìn dáng người gầy đi trông thấy của cô, anh mới chợt hiểu thì ra cảm giác không thoải mái ấy chính là không nỡ. Luyến tiếc ánh mắt sáng ngời và giảo hoạt của cô, luyến tiếc sự kiên cường ẩn chứa bên trong vẻ ngoài yếu đuối của cô, thậm chí còn luyến tiếc cả tính cách quỷ kế đa đoan của cô nữa.
Thật ra anh đã nói dối. Người thay quần áo cho cô không phải là quản lý trực hôm đó mà chính là anh. Tối hôm ấy, anh vốn định gọi chị quản lý vào thay quần áo cho cô nhưng lúc chị quản lý vừa cầm quần áo bước vào thì cô đột nhiên khóc lóc rất khổ sở.
Nhìn gương mặt nhăn nhó đau khổ của cô khi gặp phải ác mộng, nghe cứ cách một lát là cô lại nỉ non ‘cầu xin các người’, một lát thì ‘xin lỗi, xin lỗi…’ thì tim Thẩm Mục Phạm như bị ngâm trong nước chanh, chua xót khôn nguôi.
Anh không biết cô đã mơ thấy gì mà lại khóc lóc thê thảm như vậy nhưng lại không nỡ gọi cô dậy, khiến cô phải mất ngủ vì cơn ác mộng cho nên bèn dựa vào đầu giường, ôm cô vào lòng mình, tay nhẹ nhàng vỗ về lên lưng cô, dịu dàng dỗ dành. “Đừng sợ, anh ở đây…”
Không biết có phải lời của của anh đã có tác dụng hay không mà cô dần bình tĩnh trở lại, cuộn mình trong lòng anh ngủ một cách thoải mái. Xác định cô không khốn khổ vì cơn ác mộng nữa, Thẩm Mục Phạm mới nhẹ nhàng cởi bộ váy dạ hội của cô ra, mặc váy ngủ vào cho cô.
Nếu không có cuộc điện thoại của Polo, không có sự xuất hiện đột ngột của Đường Đường, có thể anh đã bằng lòng thử tiến thêm một bước với cô. Dù sao thì bao nhiêu năm nay, ngoại trừ Đường Đường ra, cô là người phụ nữ đầu tiên khiến anh lo lắng như vậy.
Nhưng sau khi gặp được Đường Đường, tình yêu thầm kín của anh lại sống dậy. Mặc dù biết rõ cô đã có ý trung nhân nhưng khi nghe Mục Sênh nói cô muốn quay về nghỉ ngơi nhưng bất ngờ phải đi tái khám thì anh vẫn hủy hết toàn bộ lịch trình của mình, định bay sang Mĩ, lặng lẽ ở bên cạnh cô giống như trước đây. Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy Đường Đường, trong đầu anh bỗng hiện lên gương mặt xinh xắn của Bạch Chi Âm. Đây là lần đầu tiên anh nhìn Đường Đường mà nghĩ đến người phụ nữ khác.
Một tâm trạng rất mới mẻ, nhưng cũng rất có ý nghĩa.
Thẩm Mục Phạm đang chau mày trầm tư thì Bạch Chi Âm đã không còn kiên nhẫn nữa, cô xoay người lại, không thèm nói một tiếng tạm biệt mà đi thẳng ra cửa luôn.
Nghiêm Chinh đang khoanh tay đứng một bên xem kịc