Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.
hết sức dũng mãnh, dẫn cô lên đỉnh…
Nói ra chắc các sắc nữ tức ta lắm, nhưng thú thật là có vài chỗ ta tự động tỉnh lược bớt vì nó quá chi là…
Vì đã quen thức dậy sớm theo đồng hồ sinh học nên khi bình minh mới ló dạng, Thẩm Mục Phạm đã tỉnh ngủ. Chỉ vừa mở mắt đã ngửi được hương thơm thoang thoảng của cơ thể bên cạnh, những ký ức nóng bỏng tối qua lại hiện về.
Đôi môi mỏng khẽ cong lên, Thẩm Mục Phạm cúi xuống ngắm khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần đang ngủ say trong lòng mình mà kìm lòng không được, đặt lên môi hồng đang hé mở của cô một nụ hôn.
Giống như là không hài lòng với việc bị quấy rầy trong lúc đang ngủ, Bạch Chi Âm lầu bầu vài tiếng, quệt môi rồi lại dựa vào trong ngực anh ngủ tiếp. Bộ dáng giống với trẻ con khi tức giận vì bị gọi dậy này của cô làm Thẩm Mục Phạm không khỏi nở một nụ cười.
Siết chặt tay cô, anh nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô rất dịu dàng như đang dỗ dành giấc ngủ của cô. Đến khi cô thả lỏng người trở lại, hơi thở cũng bắt đầu đều đều anh mới nhẹ nhàng chống cầm lên đỉnh đầu của cô, muốn ngủ cùng cô thêm một chút nữa. Nhưng chỉ mới nhắm mắt lại, trong đầu anh lại nhớ đến cuộc điện thoại bị gián đoạn tối qua của Mục Sênh, nói đến chuyện của Đường Đường, chẳng lẽ là…
Nghĩ đến khả năng đó, Thẩm Mục Phạm chợt giật mình mở mắt ra, định bật người dậy bước xuống giường theo bản năng. Nhưng ngay lập tức, ý định này liền bị một mối quan tâm khác đè nén lại. Vì không muốn đánh thức cô gái trong lòng mình nên động tác đứng dậy của anh lại trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thậm chí còn có chút cẩn thận.
Cả người Bạch Chi Âm đờ đẫn. Nghiên Hi đã dạy cô làm thế nào để quyến rũ anh nhưng lại không nói cho cô biết sang ngày hôm sau phải dùng thái độ gì để đối mặt với anh. Cô thực sự không biết là nên tỏ ra ngượng ngùng (thực ra thì cô cũng không cần phải giả bộ vì cô thực sự cảm thấy rất xấu hổ) hay là chủ động lên tiếng đòi anh phải chịu trách nhiệm nữa, vì vậy cô cứ luống ca luống cuống, không biết nên làm gì hơn là cúi đầu khẽ đáp lại. “Không có gì”.
Ngược lại thì đối với ‘nam chính’, sau một đêm mê loạn, cuồng nhiệt lại tự nhiên hơn hẳn. Thẩm Mục Phạm dụi dụi đôi mắt vẫn còn buồn ngủ của mình rồi lại giơ tay lên đầu giường lấy đồng hồ đeo tay của mình xem giờ, bàn tay to lại tự nhiên ôm lấy cô. “Đói bụng chưa?”
Nhìn anh tự nhiên, vui vẻ giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, Bạch Chi Âm cười một cái tự giễu. Đã đều là người trưởng thành nên chẳng việc gì phải tỏ ra lúng túng. Hơn nữa tối hôm qua, tuy cô là người chủ động dụ dỗ anh trước nhưng ngoại trừ là người khởi đầu trước thì mọi chuyện diễn ra sau đó anh mới là người kiểm soát tất cả, còn cô thì chỉ biết để mặc anh ngang ngược mà giữ lấy thắt lưng của mình ra sức chạy nước rút. Hơn nữa cô còn nhớ rõ là tinh lực của người đàn ông này đúng là cực kỳ tốt. Tối qua cô phải liên tục cầu xin, anh mới có chút từ bi mà tha cho cô, nhưng sau đó không để cô kịp nghỉ ngơi thì anh lại tiếp tục, không những thế anh còn không ngừng thay đổi các tư thế xấu hổ, rồi cứ tiếp tục như thế… Nhớ tới những hình ảnh đó, cô không thể mở miệng trả lời, trên gương mặt nhỏ nhắn của Bạch Chi Âm lại hiện lên một mảng hồng đỏ rực.
Sau một hồi lâu vẫn chưa nghe được câu trả lời của cô, Thẩm Mục Phạm hơi nghi ngờ cúi đầu xuống, thấy mặt cô đã đỏ như một con tôm bị luộc chín thì không khỏi có chút buồn cười. Anh xoay người một cái, kéo cô lên trên đối diện với mình, nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, trêu ghẹo: “Làm thế nào mà lại đỏ mặt thế này? Xấu hổ ư?”
Một luồng hơi thở nam tính quen thuộc phả vào mặt cô, khuôn mặt đang nóng bừng của Bạch Chi Âm càng đỏ hơn, cô vội vàng cúi đầu không dám nhìn vào anh.
Đáng tiếc Thẩm Mục Phạm không cho cô cơ hội để né tránh, bàn tay to lớn của anh đã giữ chặt cằm của cô, ép cô phải nhìn mình. “Bây giờ mới thấy xấu hổ sao? Thế sao anh lại nhớ rất rõ là tối qua em là người rất nhiệt tình mà.”
Biết là anh đang cố tình trêu chọc mình, Bạch Chi Âm thẹn quá hóa giận. ” Đã được tiện nghi lại còn khoe mẽ, làm như anh chịu uất ức lắm vậy.”
“Không uất ức đâu.” Thẩm Mục Phạm cúi xuống giữ lấy môi cô, mập mờ nói, “Được người đẹp chủ động yêu thương, anh mừng còn không kịp ấy chứ.”
Bạch Chi Âm càng xấu hổ, đẩy đẩy vai của anh ra. “Còn không mau đi đánh răng đi.”
“Không sao.” Thẩm Mục Phạm khẽ cắn nhẹ lên môi cô một cái. “Anh không chê em bẩn đâu.”
Bạch Chi Âm liếc anh, anh không chê nhưng cô chê anh bẩn, được chưa! Nhưng bởi vì còn đang phải nhờ cậy vào anh nên cô chỉ giận mà không dám nói gì, không thể làm gì khác là phải để mặc anh hôn. Cứ như vậy, cái người này đã được một tấc lại muốn tiến lên một thước, không hài lòng với biểu hiện của cô, anh cạy mở hàm răng của cô, cuốn lấy lưỡi cô, buộc cô phải dây dưa với mình. Vì thế, từ một nụ hôn nhẹ nhàng chào buổi sáng đã dần dần trở thành một nụ hôn nồng nhiệt, nóng bỏng.
Cảm nhận được thứ gì đó đang ngày càng cứng rắn và bắt đầu rục rịch ở dưới đùi mình, Bạch Chi Âm vội vã mở miệng cầu