Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
ới việc anh già mồm cãi lý thế này, Bạch Chi Âm chỉ còn biết giương mắt lên nhìn, rồi lại xoay đầu qua một bên, nhất định không thèm để ý tới anh nữa, nhưng chưa được mấy phút cô đã chủ động đầu hàng. Tại sao ư?
Bởi vì người nào đó lại giở trò lưu manh, thấy cô không để ý tới mình nữa, anh trực tiếp dừng xe lại ở giữa đường, ép cô phải quay người lại, mạnh bạo hôn lấy cô một hồi, cho đến khi cả môi lưỡi cô đều đã tê dại đi, ngực cũng như sắp nổ tung vì thiếu dưỡng khí, hại cô phải giơ cờ trắng đầu hàng anh.
Vừa được tự do, Bạch Chi Âm liền sờ lên đôi môi đang tê rần của mình, hổn hển thở lấy hơi, trách móc anh. “Lần này em cũng đâu có cắn anh, sao anh lại cắn em chứ?”
“Em dụ dỗ anh.” Thẩm Mục Phạm dùng ngón tay sờ lên đôi môi hồng hồng của cô, trong con ngươi đen nháy đã dần dần nổi lửa. “Âm Âm, em như vậy thật làm anh rất muốn ăn em.”
Cô đã quá quen với việc khi thấy mắt anh sáng lên thế này thì lại sắp có chuyện chẳng lành xảy ra, vì mỗi lần anh muốn làm gì đó với cô thì đều có vẻ mặt giống như thế này. Bạch Chi Âm nuốt một ngụm nước miếng, nghiêm mặt lại nói. “Anh mau lái xe đi, nếu không di chuyển thì sẽ làm cản trở giao thông đấy.”
Quay lại nhìn đường phố không một bóng người, Thẩm Mục Phạm dùng ngón trỏ ngắt lấy cằm cô. “Trên con đường này, vào giờ này, mọi khi vẫn không có ai qua lại cả.”
Bạch Chi Âm càng quýnh lên nhưng cố gắng làm cho mình bình thản. “Không có ai thì cũng không thể đứng ở giữa đường như thế được, lỡ như để cảnh sát giao thông thấy thì sẽ bị viết hóa đơn phạt đấy.”
Nhìn vẻ mặt cứng ngắt của cô, Thẩm Mục Phạm mím môi cười, từ từ nghiêng người qua, trêu chọc hỏi cô. “Âm Âm, dường như em đang rất căng thẳng?”
Nghe anh gọi tên mình, giọng nói mềm mại, hai chữ kia tuôn ra từ miệng của anh dường như là được bọc trong kẹo bông vậy, làm cả người cô cũng mềm nhũn theo. Vừa nhìn lên lại phát hiện ra anh đang ở rất gần mình, cô quýnh đến nỗi phải lấy tay chặn trước ngực anh, hoảng sợ nói. “Anh đang làm gì vậy?”
“Em nói thử xem?” Thẩm Mục Phạm nắm lấy tay cô đang chặn trước ngực mình, ôm cả người cô vào trong lòng, gian ác ngậm lấy vành tai cô, đầu lưỡi linh hoạt chậm rãi liếm quanh.
“Thẩm… Mục Phạm!” Giọng nói đứt quãng của Bạch Chi Âm từ trong ngực anh truyền đến. “Đừng làm rộn nữa, nhột chết đi được, rốt cuộc là anh muốn làm gì hả?”
Khẽ cắn nhẹ vào tai cô, giọng nói mờ ám của anh từ từ rót vào tai cô. “Anh muốn…”
Đến khi nghe rõ ràng chữ cuối cùng anh nói ra thì cả người Bạch Chi Âm hoàn toàn bị chấn động, thật sự là không dám tin rằng anh lại nói như vậy. Ngay lập tức cô lại nghĩ đến một vấn đề quan trọng hơn, anh sẽ không thể nào mà muốn giải quyết cô luôn tại đây đấy chứ?
Giống như là hiểu rõ được cô đang lo sợ điều gì, Thẩm Mục Phạm hôn xuống cổ cô, cười gian tà. “Yên tâm, xe của anh cũng khá lớn, không cần phải ra phía sau đâu.”
Cười cái gì chứ, đó mới chính là điều nãy giờ cô đang lo lắng đấy! Chặn lấy bàn tay của anh đang muốn luồn vào trong áo cô, Bạch Chi Âm khó khăn mở miệng. “Thẩm Mục Phạm, ở đây không được, sẽ bị người khác nhìn thấy đấy.”
“Xe anh là kính màu tối, bên ngoài nhìn vào sẽ không thấy gì cả.” Thẩm Mục Phạm ngắt nhẹ một cái vào ‘chú thỏ con’ của cô.
Thấy không thể nói lý lẽ với anh được, Bạch Chi Âm nhanh trí nghĩ ra một ý khác, chủ động quàng tay qua cổ anh van xin, “Mục Phạm, ở chỗ này em rất sợ, chúng ta về nhà trước đã, được không?”
Thẩm Mục Phạm dừng lại hành động của mình, kinh ngạc nhìn vào mắt cô, “Em gọi anh là gì?”
Bạch Chi Âm không phải là kẻ ngốc, đương nhiên là cô có thể nhìn ra được anh thích cô gọi anh như thế. Vì vậy, cô lặp lại, giọng nói còn có chút nhõng nhẽo. “Mục Phạm, chúng ta về nhà trước đã, lúc nãy em ăn vẫn chưa thấy no, em muốn về nhà nấu ít mỳ ăn thêm, được không?”
Không biết có phải là đã được cô làm cho thích thú hay không mà Thẩm Mục Phạm lại buông người cô ra, còn rất cẩn thận, tỉ mỉ giúp cô chỉnh đốn lại trang phục, sau đó còn vuốt tóc cô nói. “Buổi tối ăn mỳ sẽ không dễ tiêu đâu, anh chở em đi ăn chút cháo.”
Bạch Chi Âm giống như nhận được lệnh đại xá, không kìm nổi chút hứng khởi nói, “Được đó! Vậy chúng ta đi ăn cháo Sán Đầu[1'> đi!”
[1'> Sán Đầu thuộc đông bắc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.
Thẩm Mục Phạm cui vẻ khởi động lại xe chở cô đi ăn cháo, ăn xong cô lại nói muốn đi đến Vịnh Đồng La mua ‘bánh bà xã[2'>‘, nói xong lại lặng lẽ kéo kéo quần anh với vẻ căng thẳng, chờ đợi.
[2'> Là một loại bánh đặc trưng cho ngày trọng đại của Người Quảng Đông tương tự như bánh phu thê của người Việt. Bánh bà xã theo gu Hong Kong thường làm nhân thập cẩm gồm lạp xưởng, mứt bí, mè, đậu phộng, vỏ quít… Nhân bánh có vị ngọt thể hiện sự ngọt ngào của người vợ; è có tính ấm thể hiện sự ấm áp; lạp xưởng thể hiện sự mặn mà; vỏ quýt tượng trưng cho sự nồng thắm… Nói chung bánh bà xã thể hiện các tính cách của người vợ đối với chồng lúc nào cũng ngọt ngào, ấm áp, mặn nồng.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu, nũng nịu vừa rồi của cô, anh thực sự là đã bị kích thích, nhất là lúc nghe được cô yểu điệu gọi