Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1641 lượt.

m Nha. Nói là viện điều dưỡng nhưng cũng không hẳn là thế, bởi vì nơi này tiếp nhận phần lớn những bệnh nhân có vấn đề về thần kinh. Có điều thấy Tiểu Thiên được ở tại phòng bệnh đơn, Bạch Chi Âm cũng yên tâm phần nào, cảm thấy Bạch Phi Dương coi như vẫn còn chút tình nghĩa, không để Tiểu Thiên ở cùng phòng với bệnh nhân tâm thần. Nhưng cho dù vậy, thấy em trai co người ngồi bó gối ở góc giường, nước mắt cô vẫn không nhịn được mà tuôn rơi ào ạt.
“Thiên Thiên, là chị đây.” Cô quỳ gối trên giường, nâng đầu em trai lên, giọng nói run rẩy. “Chị đến thăm em đây.”
Sau khi nói chuyện điện thoại với Bạch Chi Âm xong, Tiểu Thiên cứ khóc mãi, khóc đến lả cả người vô thức chìm vào giấc ngủ. Lúc này bị nâng đầu dậy, ý thức vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn cô.
Bạch Chi Âm thấy vậy thì lập tức nghĩ theo chiều hướng xấu, cho rằng em trai cô đã bị kích động đến mức ngay cả cô mà cũng không nhận ra. Cô quýnh đến mức nắm lấy cánh tay của em trai lắc qua lắc lại. “Tiểu Thiên, là chị đây, em không nhận ra chị sao?”
Bị Bạch Chi Âm hét một tiếng như vậy, rốt cục Tiểu Thiên tỉnh táo lại, lập tức bổ nhào về phía trước, ôm chặt lấy cô, khóc rưng rức thành tiếng. “Chị, chị ơi…”
Trí tuệ của Bạch Thiên chỉ bằng một đứa trẻ 7 tuổi, Bạch Chi Âm dỗ dành em trai, cậu dần dần nín khóc, thút thít ngẩng lên từ hõm vai của chị. “Chị, chị sẽ không bỏ rơi em chứ?”
“Làm gì có chuyện đó?” Bạch Chi Âm dùng mu bàn tay giúp cậu lau nước mắt trên mặt. “Tiểu Thiên là người chị thương yêu nhất, chị sẽ không bỏ rơi em đâu.”
Bạch Thiên tin tưởng vào lời của cô, lại hỏi. “Vậy bây giờ là chị đến đón em sao?”
Động tác chà lau bị ngưng lại, Bạch Chi Âm vô thức quay đầu nhìn cánh cửa đang khép kín, sau đó quay đầu lại, vuốt mái tóc của em trai, lảng sang chuyện khác. “Em ở trong này có ngoan không? Các chị y tá nói em không chịu ngoan ngoãn ăn cơm.”
Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, Bạch Thiên không biết gì đã bị cô dẫn dắt qua chuyện khác. Hai chị em nói chuyện một lúc lâu, Bạch Chi Âm còn cùng em trai vẽ tranh, xếp mô hình, cùng nhau ăn bữa tối, đến khi màn đêm buông xuống, Bạch Vi Đức không thể không gõ của nhắc cô thời gian thăm hỏi đã qua. “Chúng ta phải đi thôi.”
Bạch Chi Âm đáp lại một tiếng được. “Anh chờ ở bên ngoài một chút, em lập tức ra liền.”
Bạch Thiên vui vẻ được nửa ngày, nay nghe Bạch Chi Âm phải đi thì bỏ mô hình xuống, sống chết không chịu buông tay cô ra. “Chị, chị phải đi sao, mang em theo với, em phải về nhà cùng với chị.”
Sự sợ hãi hiện rõ trong mắt em trai như một lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua trái tim Bạch Chi Âm. Cô hít sâu, dịu dàng xoa đầu cậu. “Tiểu Thiên ngoan nào, ngày mai chị lại đến thăm em được không?”
“Không được.” Bạch Thiên phản bác không chút do dự. “Em phải về nhà với chị, chị đã nói là sẽ không bỏ rơi em rồi mà.”
“Chị không có bỏ rơi em, chị chỉ…” Bạch Chi Âm cắn môi, không biết nên giải thích như thế nào cho em trai, cuối cùng chỉ có thể tiếp tục lừa dối. “Thiên Thiên nghe lời chị, qua vài ngày nữa, chờ chị xong việc, nhất định sẽ…”
“Không đâu, chị gạt em.” Bạch Thiên tức giận đem bút vẽ, mô hình lắp ráp trên giường ném xuống đất, tiếp tục chỉ trích. “Chị gạt em, chị là kẻ lừa đảo…”
Bạch Chi Âm thấy Bạch Thiên không khống chế được cảm xúc, lấy tay tự đánh vào đầu chính mình, cô vội vàng ngăn cản. Cô quên rằng em trai mình tuy trí tuệ chỉ dừng ở 7 tuổi, nhưng thân thể vẫn mang hình hài cao lớn của người 20 tuổi, hơn nữa bây giờ Bạch Thiên đang ở trong tình trạng tức giận, sức lực của cô sao có thể so lại với em trai mình. Vừa định tiến tới ngăn lại liền bị cậu hất tay một cái, tiếp theo không đợi cô bắt lấy tay cậu thì cô đã bị Bạch Thiên hung dữ đẩy ra, cơ thể bị hất ngã ra sau, gáy đập vào đầu ghế cứng chắc ở cạnh giường. Cô nghe ‘cốp’ một tiếng, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó không còn biết gì nữa.
Chờ Bạch Chi Âm tỉnh lại, đập vào tầm mắt đầu tiên là một luồng sáng không quá chói từ chiếc đèn trần cũ kĩ. Tiếp đó cô hơi nghiêng đầu liền thấy túi nước biển treo phía trên bên phải. Cô nhìn khung cảnh bốn phía xung quanh, đoán rằng bản thân chắc đang ở bệnh viện, nhưng tại sao cô lại vào bệnh viện?
Khe khẽ cử động cơ thể, Bạch Chi Âm vừa định trở người, bên tai chợt vang lên một giọng nam vừa xa xôi vừa mơ hồ. “Em tỉnh rồi à?”
Bạch Chi Âm từ từ đưa mắt qua thì thấy khuôn mặt căng thẳng của Bạch Vi Đức. Trong ánh mắt anh ta tràn ngập lo lắng cùng sự vui mừng, còn có tình cảm không thể che giấu, làm cho cô không có can đảm nhìn tiếp nữa, đành phải chuyển tầm mắt, khó khăn cất tiếng nói. “Em bị sao vậy?”
Bạch Vi Đức tinh ý nhận ra sự tránh né của cô, trong lòng nổi lên sự chua xót khó tả, nhưng vẫn tận tình trả lời. “Em bị đụng vào đầu, dẫn đến hôn mê bất tỉnh.”
Được Bạch Vi Đức nhắc nhở, Bạch Chi Âm mới nhớ ra, trước khi mất đi ý thức, quả thực cô đã bị đụng phải. Là Tiểu Thiên… Tiểu Thiên? Cô mở to hai mắt, lo lắng hỏi. “Tiểu Thiên thế nào rồi?” Cô nhớ rõ là em trai mình đang giận dữ, giống như trước kia, lấy đồ vật thứ nà