Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1801 lượt.
g tốt hơn những người bình thường, cho dù Bạch Tiểu Vi có khiêu khích bắt nạt thế nào đi nữa thì cô vẫn có thể cắn răng nhẫn nhịn.
Bạch Vi Đức đã nghĩ Bạch Chi Âm sẽ không khóc. Nhưng khoảnh khắc ấy, anh ta mới hiểu được, cô không muốn khóc trước mặt bọn họ. Nhìn hàng mi của cô còn đọng những giọt nước mắt trong suốt, trong lòng Bạch Vi Đức như có sợi dây đàn nhẹ nhàng rung lên, những giọt nước mắt kia như một hạt mầm, ươm vào trong lòng anh, chờ khi anh phát hiện ra, thì nó như cây tầm xuân, quấn chằng chịt khắp cả trái tim anh, ăn mòn gan ruột.
Tiểu Âm, tại sao chúng ta lại là anh em? Bạch Vi Đức thì thào tự hỏi, ngón tay dè dặt vươn tới khuôn mặt tái nhợt của cô, vừa run rẩy, giãy giụa, rối rắm… Chậm rãi buông tay, ngay lúc chạm vào khuôn mặt của cô, căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại chói tai.
Bạch Vi Đức ngẩn ra, hoảng hốt thu hồi bàn tay, phát hiện âm thanh này phát ra từ túi xách của Bạch Chi Âm. Thấy cô vẫn còn đang ngủ say, anh ta suy nghĩ một lát liền tự ý mở túi của cô ra, lấy điện thoại từ bên trong ra, nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, chân mày dần nhíu chặt lại…
Ba chữ “Thẩm Mục Phạm” hiện trên màn hình di động như một luồng sáng cực mạnh, khiến Bạch Vi Đức cảm thấy cực kì gai mắt, nhưng trong lòng lại có có chút hả hê, bởi Bạch Chi Âm cũng không gọi Thẩm Mục Phạm bằng tên thân mật hoặc có cách xưng hô thân thiết hơn. Lúc này Bạch Vi Đức đáng thương tới nỗi phải nhờ vào những chi tiết nhỏ nhặt này để tìm chút niềm an ủi. Nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy buồn cười, cho dù cô không lưu số, cho dù Thẩm Mục Phạm không tồn tại đi chăng nữa thì người bên cạnh cô mãi mãi không phải anh.
Nở một nụ cười tự giễu, Bạch Vi Đức nhấn nút màu đỏ kết thúc cuộc gọi, không để điện thoại có cơ hội reo lần nữa, trực tiếp tắt máy.
Đúng vậy, anh không có cách nào khác đường đường chính chính để ở bên cạnh cô, vậy nên chỉ có thể tham luyến khoảng thời gian ngắn ngủi này cô mà thôi. Cho dù cô có nhắm mắt không nói bất kì cái gì, nhưng ít nhất anh còn có thể ở bên cô, không cần lo lắng cô sẽ nhận ra thứ tình cảm cấm kị của anh, không cần phải khổ sở bởi cô hoàn toàn không nhìn thấy anh, cho dù điều đó chỉ có một đêm, cũng đủ để chôn sâu trong lòng, từ từ mà hưởng thụ.
***
Nghe điện thoại truyền đến lời báo tắt máy, mày trái của Thẩm Mục Phạm hơi nhướng lên. Với hiểu biết của anh về Bạch Chi Âm, cô không phải là người làm việc không có trách nhiệm. Buổi sáng trước khi ra ngoài, hai người đã hẹn cùng nhau ăn cơm tối. Cho dù cô không thể đến đúng hẹn thì cô cũng sẽ báo cho anh một tiếng. Bây giờ cô không nói một tiếng mà vội vã đi, hẳn là có chuyện xảy ra cần phải giải quyết. Cho nên anh mới dặn Tiểu Mạnh không cần đi tìm cô, tin rằng cô xong việc là sẽ trở về. Nhưng đã gần 12 giờ đêm, cô vẫn chưa về nhà, đến một chút tin tức cũng không có, còn cố tình tắt di động. Lẽ nào cô gặp phải chuyện gì phiền toái, hay cô đang trong tình cảnh bất tiện không thể nhận điện thoại?
Câu hỏi này thật là làm khó Lý Khải, sếp chỉ dặn phải chú ý đến nhà họ Bạch, anh liền cử người canh giữ nhà họ Bạch và tập đoàn Bách Diệp 24/24, cũng cho người theo dõi nhất cử nhất động của Bạch Phi Dương, nhưng những người khác của nhà họ Bạch không nằm trong phạm vi theo dõi, vì thế anh chỉ có thể do dự nói. “Hình như là không có.”
“Hình như?” Thẩm Mục Phạm cao giọng, không giận mà uy.
Nghe ra sự bất mãn trong lời nói của ông chủ, Lý Khả lập tức nhận sai. “Xin lỗi chủ tịch, là sai sót của tôi.”
Thẩm Mục Phạm cũng không trách móc gì thêm, chỉ lạnh giọng căn dặn. “Cậu hãy nhớ số máy này, sau đó tra vị trí của nó.”
Lý Khả đáp vâng, vội vàng lấy giấy bút trên tủ đầu giường, ghi lại dãy số Thẩm Mục Phạm đọc, sau đó cam đoan. “Tôi sẽ tra tìm ngay lập tức.”
Kết thúc cuộc gọi, không có thời gian đâu mà lau đi tầng mồ hôi phủ đầy trên trán, Lý Khả nhanh chóng liên hệ với công ty bảo an tra vị trí của Bạch Chi Âm và nhanh chóng tra ra được tín hiệu trước khi tắt máy của Bạch Chi Âm là ở bệnh viện xã nằm ngoài đảo Nam Nha. Để không bị gặn hỏi đến rối rắm như lúc trước, Lý Khả không lập tức gọi điện thoại cho Thẩm Mục Phạm ngay mà gọi đến bệnh viện, hỏi rõ hết thảy mọi chuyện, sau đó mới gọi cho Thẩm Mục Phạm. “Chủ tịch Thẩm, cô Bạch hiện tại đang ở bệnh viện xã nằm trên đảo Nam Nha.”
“Bệnh viện?” Thẩm Mục Phạm kinh ngạc. “Sao cô ấy lại ở bệnh viện?”
Lý Khả thầm thở phào, may mắn là lúc nãy anh đã đối chiếu thông tin mấy lần. “Tôi gọi điện thoại đến hỏi, họ nói cô Bạch bị thương sau gáy, bây giờ đang ở bệnh viện để theo dõi, theo như bên phía bệnh viện nói…” Lý Khả ngừng lại một chút, đắn đo dùng từ. “Là một người đàn ông đưa cô Bạch đến, bây giờ đang trông nom cô ấy.”
Thật ra, nhân viên trực ban nói cho anh biết là “bạn trai đưa cô ấy tới” nhưng anh không có ngốc nghếch đến như vậy, nào dám đem nguyên văn những lời đó nói cho ông chủ nghe.
Nghe thấy Bạch Chi Âm bị thương ở đầu, tim Thẩm Mục Phạm đột nhiên nảy lên. “Bị