Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
thèm nói chuyện với anh nữa, anh toàn nói bậy bạ.”
Nếu là trước kia, Lâm Nhân thẹn thùng như thế này sẽ khiến tâm tình Nghiêm Chinh nhộn nhạo. Nhưng ngày hôm đó khi nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Lâm Nhân, anh lại chỉ thấy cực kì khó chịu, trong đầu đột nhiên lại xuất hiện một ý nghĩ… Nếu Doãn Nghiên Hi nghe anh nói như vậy, nhất định sẽ xoay người nằm đè lên anh, kiêu ngạo, mỉa mai nói, “Mặt dày vừa thôi, có giỏi thì bây giờ anh khiến tôi phải cầu xin anh đi…”
Cũng chính khoảnh khắc đó, anh lờ mờ nhận thấy Doãn Nghiên Hi vô thức đã ảnh hưởng đến cuộc sống của anh đến nhường nào. Giữa bọn họ không đơn giản chỉ là bạn tình trên giường, anh cũng không biết cảm giác của mình và định nghĩa quan hệ này như thế nào, cứ thuận theo con tim của mình, đi gặp cô, cùng cô trầm luân vào vòng xoáy tình cảm, không thể tự kiềm chế được.
Đáng tiếc, anh đã lún quá sâu, nhưng vẫn chưa hiểu rõ lòng mình.
Đã có lúc, anh cho rằng Doãn Nghiên Hi toan tính muốn dụ dỗ anh để trèo cao, nhưng mấy ngày nay, cô vẫn không biểu hiện ra một chút suy nghĩ không an phận. Mỗi lần làm xong chuyện xong cô còn dứt khoát hơn cả anh, nhiều lúc còn khiến anh cảm thấy mình mới là một công cụ ấm giường của cô.
Anh cũng đã từng nghĩ cô định chơi trò lạc mềm buộc chặt, anh cũng thử dùng trang sức đắt tiền dò xét lòng tham, dã tâm của cô. Khi thấy vẻ mặt cô trong lần đầu tiên nhận lấy sợi dây chuyền kim cương anh tặng, đáy lòng Nghiêm Chinh mâu thuẫn không thôi. Một mặt khinh thường cô cũng chỉ là một phụ nữ tầm thường yêu tiền, một mặt lại thở phào. Nếu cô đòi tiền, thì anh lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Từ đó về sau, mỗi lần Nghiêm Chinh xong chuyện với cô đều bảo thư ký chọn một món quà tương tự đưa cho Doãn Nghiên Hi. Cô nhận vui vẻ nhận tất cả mọi món quà. Nhưng rất nhanh Nghiêm Chinh phát hiện ra, sợi dây chuyền kim cương đó cô không mang dù chỉ một lần, ngay cả những bộ quần áo cùng giày dép anh đặt ở các cửa hàng tặng cho cũng bị cô bỏ xó. Mới đầu, anh hiểu lầm tưởng cô tham tiền đem những cái đó đi bán, tức giận ra lệnh cô lấy ra cho anh xem. Cô nhíu mày, dẫn anh tới phòng trọ của cô, giật mở cửa tủ quần áo, bên trong là những vật anh đã tặng cô.
“Vì sao lại không mặc?” Nghiêm Chinh khó hiểu.
Doãn Nghiên Hi nhún vai. “Tôi không thích dùng mấy thứ đồ quá xa hoa.”
“Nếu không thích, sao lần nào cũng nhận?”
“Không muốn làm gánh nặng cho anh.” Doãn Nghiên Hi bĩu môi. “Mỗi lần xong chuyện anh đưa tôi nhận, như gái bán hoa với khách làng chơi, đôi bên tiền trao cháo múc.”
Doãn Nghiên Hi khinh miệt tự hạ thấp bản thân khiến trong lòng Nghiêm Chinh nổi lên cơn giận dữ, tay giữ chặt cánh tay cô, tức giận trừng mắt. “Ý của em là tôi đã coi em là gái bán hoa?”
“Không phải ý của tôi.” Doãn Nghiên Hi cười nhạt, “Là anh coi tôi như gái bán hoa, nếu không sao mỗi lần xong chuyện anh đều sai người mang đủ thứ đồ này nọ đến.”
“Tôi…” Nghiêm Chinh á khẩu không trả lời được. Mặc dù anh khó chịu việc cô lấy ví dụ kì cục, nhưng việc anh muốn dùng tiền bạc để trả sòng phẳng là thật. Nhẹ thở ra, Nghiêm Chinh buông cánh tay cô ra, thấp giọng nói. “Xin lỗi, tôi…”
“Không cần phải xin lỗi.” Doãn Nghiên Hi lạnh lùng ngắt lời Nghiêm Chinh. “Anh không làm gì sai, tôi không cần những thứ đó. Không phải tôi làm bộ thanh cao gì, chẳng qua thứ anh tặng không phải là thứ tôi muốn mà thôi.”
“Vậy em muốn cái gì?” Nghiêm Chinh cam đoan.”Chỉ cần tôi có thể làm được, tôi sẽ làm cho em.” Nói xong lời này, trong lòng anh có chút hi vọng cô nói ra mong muốn của bản thân, cho dù thật sự anh vẫn chưa nghĩ đến phải thực hiện việc đó như thế nào.
Thế nhưng, cô lại suy nghĩ một chút, liền nghiêm túc đáp, “Tôi muốn anh dạy tôi làm thế nào để kéo sập một công ti có mặt trên sàn chứng khoán.”
Nghiêm Chinh sửng sốt, “Em muốn đánh sập ai?”
“Trước mắt còn chưa có đối tượng.” Cô lơ đểnh đáp.
“Vì sao lại muốn học cái đó?” Nghiêm Chinh cảnh giác nhìn Doãn Nghiên Hi.
“Nghề nghiệp mơ ước của tôi là được bước vào quỹ đầu tư tài chính.” Doãn Nghiên Hi giải thích. “Tôi cũng không gạt gì anh, trước kia tôi đã nộp hồ sơ cho rất nhiều lần, bọn họ hài lòng với các phương diện khác của tôi, nhưng cái không được nhất là tôi thiếu kinh nghiệm đầu tư nguồn vốn, hay nói cách khác là tôi không biết làm thế nào để kéo sập một công ti cổ phần.”
“Cho nên em muốn học rồi sau đó đi ứng tuyển tiếp?” Nghiêm Chinh nhíu mày. “Nghề đó không rõ ràng, em đi theo con đường đó phát triển không được tốt. Nếu em muốn đổi sang nghề đầu tư, tôi có thể giới thiệu cho em một vài nhà đầu tư lớn…”
“Tôi không có hứng thú với những quỹ đầu tư bình thường.” Doãn Nghiên Hi cắt ngang lời anh ta. “Anh có khuyên nhủ tôi cũng vô ích, tôi biết chính mình đang làm gì, anh thích dạy thì dạy, không dạy thì tôi cũng từ từ mày mò, dù sao vừa rồi tôi cũng chỉ thuận miệng nói, không đặt hi vọng anh sẽ giúp.”
Nghiêm Chinh bị Doãn Nghiên Hi khiến cho nghẹn họng, sau một lúc lâu nói không nên lời, qua một lát anh mới cắn răng nói. “Tôi đã nói thì sẽ giữ lời với em, ngày mai tôi sẽ bảo chuyên viên