Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.
Mục Phạm khẳng định. “Mỗi ngày đổi một đôi, một tháng là mang hết.”
Bạch Chi Âm tức điên, thầm oán Thẩm Mục Phạm đúng là phung phí, một ngày đổi một đôi, không lẽ định cho cô đi trình diễn giày sao?
Từ cửa hàng giày đi ra, Bạch Chi Âm đã thay một đôi giày đế bằng mới, về phần đôi giày cao gót ‘suýt nữa hại cô té sấp’ hồi nãy, dĩ nhiên bị Thẩm Mục Phạm ném đi. Sau đó, anh dẫn cô đi mua quần áo, tất cả đều là loại nhẹ nhàng, thoải mái, chất liệu lại càng chọn lựa tỉ mỉ hơn, sợ gây kích ứng hoặc không thoải mái cho cô.
Đi dạo các cửa hàng quần áo xong hai người đến cửa hàng mỹ phẩm, Bạch Chi Âm thấy Thẩm Mục Phạm kiên nhẫn nghe nhân viên cửa hàng giải thích về tác dụng và thành phần của sản phẩm, trong lòng cô lại nổi lên cảm giác ngậm ngùi. Cô tự giễu nghĩ, bây giờ không phải gọi là mẹ nhờ phúc con sao? Vì có đứa bé nên anh mới tha thứ cho những lỗi lầm trước đây của cô, lại quan tâm cô nhiều như thế, nếu không có đứa bé thì sao đây? Anh còn có thể đối xử tốt với cô như vậy không?
Thẩm Mục Phạm vừa quay đầu lại, thấy Bạch Chi Âm ngẩn người, hốc mắt cô ửng đỏ, bất giác nhíu mày, đùa vui hỏi. “Làm sao vậy?”
“Không có gì đâu.” Bạch Chi Âm ngừng một lát, điều chỉnh lại cảm xúc. “Chọn được gì chưa? Em hơi mệt, muốn đi về.”
Thẩm Mục Phạm biết cô nói dối, nhưng không định truy hỏi, chỉ ôm thắt lưng cô. “Được rồi, tối nay bọn họ sẽ mang đồ đến, chúng ta đi về trước.”
Bạch Chi Âm gật đầu, anh ôm cô rời khỏi đó. Lên xe, cô tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, Thẩm Mục Phạm cũng không nói chuyện. Trên đường đi hai người cũng không nói gì, cho đến khi xe dừng lại, cô mới mở mắt, giọng nói có chút gấp gáp. “Tới rồi sao?”
Thẩm Mục Phạm ừ, giúp cô cởi dây an toàn, “Buổi tối em muốn ăn gì? Để anh gọi nhà hàng mang đồ ăn đến đây.”
Bạch Chi Âm sửng sốt, thử dò xét. “Đừng nói là anh định theo em đi lên đấy nhé?”
“Không, buổi chiều anh còn có một cuộc họp.”
Bạch Chi Âm cắn môi, sắc mặt trắng bệch, anh vừa quan tâm chu đáo lại vừa chăm sóc tận tình, tất cả những việc đó chỉ vì nghĩ đến đứa bé, chỉ cần có thể đảm báo đứa bé không xảy ra chuyện gì, anh sẽ làm tất cả. Còn cô, chẳng là gì cả.
Thấy mặt cô đột nhiên trở nên xanh xao nhợt nhạt, Thẩm Mục Phạm khẩn trưởng lại gần hỏi. “Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?”
“Không có.” Bạch Chi Âm ngửa người ra sau, né tránh bàn tay Thẩm Mục Phạm vươn tới, sau đó giật mở cửa xe nhảy xuống.
Thẩm Mục Phạm thấy Bạch Chi Âm không ý tứ nhảy xuống xe, vừa lo lắng sợ cô ngã, vừa trách cô sao lại vô ý vô tứ. “Sao em lại không nghe lời vậy, anh đã nói, bây giờ em là phụ nữ có thai, lỡ như…”
“Không có lỡ như.” Bạch Chi Âm không kiên nhẫn cắt lời Thẩm Mục Phạm, mở miệng nói. “Bởi vì em vốn dĩ…” Trong nháy mắt, ngay lúc cô sắp thốt ra, trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh Tiểu Thiên ở đảo Nam Nha. Lời chưa nói ra đã bị tắc nghẽn ở cổ họng, nuốt trở lại.
Thấy cô muốn nói lại thôi, vẻ mặt còn lộ vẻ lo sợ, Thẩm Mục Phạm nhíu mày trầm tĩnh. “Vì em vốn dĩ cái gì?”
Bạch Chi Âm đan mạnh những ngón tay đang đặt ở sau lưng vào nhau. Cô biết bản thân không nên suy nghĩ nhiều, để tránh Thẩm Mục Phạm nghi ngờ nhưng vào thời điểm mấu chốt này, bộ óc từ trước đến nay vẫn tự xưng là thông minh lại trở nên rối rắm như tơ vò.
Thẩm Mục Phạm tiến lên vài bước, rút ngắn khoảng cách với cô, cúi người hử một tiếng. “Vốn dĩ cái gì?”
“Không có gì?” Bạch Chi Âm hoảng sợ lui từng bước ra sau, chỉ muốn bỏ chạy, bởi anh tới tiến lại gần khiến cô có cảm giác nghẹt thở, bức bối.
Đáng tiếc Thẩm Mục Phạm không cho cô cơ hội, anh dùng tay giữ lấy thắt lưng cô, kéo cô lại gần hơn nữa. “Không có gì?” Anh hơi cao giọng, rõ ràng là không tin.
Bạch Chi Âm nuốt xuống cổ một ngụm nước bọt, cẩn thận sắp xếp lại lời nói. “Chỉ là câu nói giận dỗi thôi.”
Bạch Chi Âm quay mặt đi, không trả lời.
Thẩm Mục Phạm cười cười, xoay đầu cô lại, bàn tay to lớn nhẹ vuốt ve hai má cô, vừa yêu chiều vừa bất đắc dĩ hốt ra hai chữ. “Ngốc nghếch.”
“Đúng vậy, em ngốc nghếch thế đấy.” Bạch Chi Âm ra sức xoay mặt đi, thở hổn hển nói. “Cho nên anh cách xa em một chút, mất công lại bị em làm cho ngốc nghếch theo.”
“Không có gì.” Thẩm Mục Phạm cười khanh khách, ôm lấy thắt lưng cô, để cô tùy ý ở trong lòng anh quay qua quay lại. “Có ngốc thì anh vẫn yêu.”
Bạch Chi Âm đang giãy giụa bỗng ngưng lại. Anh vừa nói cái gì? Là yêu sao? Cô có nghe lầm không? Hay là anh nói nhầm?
“Anh mới nói cái gì?” Cô cẩn thận hỏi lại.
Thẩm Mục Phạm vòng tay qua thắt lưng cô, vẻ mặt mịt mù. “Cái gì?”
Bạch Chi Âm cẩn thận nhớ lại, xác định bản thân mình không nghe nhầm, nhưng nhìn vẻ mặt mơ hồ của anh thì lại đoán chẳng lẽ là anh thuận miệng nói, cho nên nói xong liền quên? Từ từ ngẩng đầu lên, cô đang suy nghĩ có nên nhắc nhở anh một chút hay không thì Thẩm Mục Phạm lại nói. “Được rồi, ngơ ngẩn đứng đây làm gì? Đi lên đi.”
Bạch Chi Âm đang đắm chìm trong suy nghĩ thì sửng sốt, hỏi lại lần nữa câu hỏi lúc nãy.” Anh không cùng em đi