Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.

n sự sợ hãi, như là bị cái gì đó dọa cho kinh sợ.
Cô cảm thấy bất ngờ, nhớ lại câu: “Cẩn thận” đầy lo lắng vừa rồi của anh thì lập tức hiểu ra vừa nãy anh rất lo lắng cho cô nên không nén được vui mừng mà nhướng mày. “À, em không…”
“Im miệng.” Thẩm Mục Phạm lớn tiếng quát cắt ngang lời Bạch Chi Âm, hai cánh tay như gọng sắt giữ chặt cô, sức lực cứ như phải ép cạn không khí trong phổi cô.
Thấy cô chịu nghe lời, Thẩm Mục Phạm mới dìu cô ra ngồi ghế sô pha, sau đó sai thư kí mang lại đây một ly nước lọc, tự mình đưa cô. “Sau này chỉ có thể uống nước lọc và nước trái cây, cà phê với trà đều không được.”
Bạch Chi Âm ừ một tiếng, nhận ly nước cầm lên uống, không ai chú ý đến khóe miệng cô ở mép ly nhếch lên cao. Ha ha ha, đúng là ông trời giúp cô mà, suýt bị ngã nhưng lại không ngã không nói, lại còn thúc đẩy Thẩm Mục Phạm thay đổi thái độ, không bài xích hay làm khó cô nữa.
Tự cổ vũ bản thân phải kiên cường, Bạch Chi Âm liền cười, trong tay cầm ly nước đã hết, nhẹ giọng nói. “Vậy có phải sau này ăn cái gì cũng nên cẩn thận không?”
“Đương nhiên.” Thẩm Mục Phạm nói chắc như đinh đóng cột nói. “Không thể tùy tiện ăn bất cứ thứ gì bên ngoài.”
Bạch Chi Âm à một tiếng, làm ra vẻ muốn đứng lên. “Vậy bây giờ em về nhà nấu cơm ăn.”
Thẩm Mục Phạm kéo cô lại. “Về nhà nấu ăn cũng phải mất mấy tiếng đồng hồ, vừa nãy không phải em nói đói bụng sao?”
“Nhưng anh nói là không được ăn ở bên ngoài mà.”
Thẩm Mục Phạm trợn mắt liếc cô một cái, cười nhạo. “Em trở nên nghe lời như thế từ khi nào vậy?”
Mấy tiểu xảo lừa bịp của Bạch Chi Âm anh còn không hiểu sao, không phải là muốn anh phải chủ động tiếp lời, mời cô đi ăn cơm sao? Đã biết là vậy, nhưng anh vẫn bị trúng kế, ai bảo là tại anh không muốn cô bị đói chứ? Đành thở dài, anh nắm tay cô kéo cô đứng dậy. “Em muốn ăn gì?”
“Gì cũng được, anh quyết định đi.” Bạch Chi Âm liền nắm lấy tay anh, niềm vui thích bộc lộ trong lời nói.
Thẩm Mục Phạm liếc mắt nhìn mười ngón tay hai người lồng vào nhau, một chút bất đắc dĩ cùng không cam lòng ban nãy cũng dần tiêu tan. Thôi quên đi, nếu yêu cô, còn có gì quan trọng hơn việc nắm chặt tay cô chứ?
Dùng sức nắm lại tay cô, anh mỉm cười nói. “Ăn ở gần đây đi, ăn xong anh dẫn em đi mua giày.”
***
Bạch Chi Âm ngồi trên ghế sô pha nhìn Thẩm Mục Phạm vì thử giày giúp cô mà nửa quỳ trên mặt đất, trong lòng tràn ngập cảm giác ngọt ngào. Theo như sự chuyển biến thái độ của anh, anh đối xử với cô rất tốt, thậm chí so với ‘tình yêu cuồng nhiệt’ ban đầu của hai người lúc đó còn tốt hơn. Cái cảm giác được anh nâng niu trên tay thật dễ chịu, tốt đến mức khiến vành mắt cô cay cay, cổ họng nghẹn ngào.
“Đôi này…” Thẩm Mục Phạm ngẩng đầu lên, thấy mắt cô ửng đỏ, không khỏi ngây người. “Sao vậy? Có phải giày mang không thoải mái?”
Một câu hỏi đơn giản như vậy nhưng lại làm cho hai cô nhân viên bên cạnh cả người căng cứng. Cửa hàng giày bọn họ lấy sự thoải mái làm danh tiếng, làm sao lại không thoải mái? Tự tin thì tự tin, nhưng cũng không người nào dám đứng ra giải thích, cuối cùng vẫn là người quản lí đứng đầu cẩn thận giải thích. “Nếu cô Bạch cảm thấy đôi này không thoải mái, tôi đổi đôi khác cho cô nhé.”
“Không cần.” Bạch Chi Âm vội lắc đầu không ngừng. “Đôi này rất tốt, rất êm, mang vào cũng rất thoải mái.”
Nghe Bạch Chi Âm khen, quản lí nhẹ thở phào. Nếu không phải ngại cấp dưới còn ở đây thì anh ta đã lấy khăn tay ra lau mồ hôi. Đừng trách anh ta nhát gan chưa trải đời, đổi lại là người khác lần đầu phục vụ ông chủ với vợ ông chủ, ai cũng đều hồi hộp đổ mồ hôi lạnh thôi.
Buổi trưa, anh ta ở trên lầu nghỉ ngơi, nghe nhân viên trong cửa hàng hoảng hốt bảo ông chủ sẽ đến đây, anh ta còn không tin. Dù sao anh ta cũng được coi là một người có thâm niên trong cửa hàng, từ khi thương hiệu tiến vào HongKong liền làm việc ở đây. Những năm qua, đừng nói ông chủ, ngay cả tên của chủ cửa hàng anh ta còn chưa nghe qua. Cho nên, anh ta chắc chắn tin rằng nhân viên cửa hàng nhận sai người. Khi cô nhân viên vỗ ngực thề nói không nhận sai, anh ta thấy cô ấy đinh ninh như vậy nên mới rề rà đi xuống. Rốt cục vừa nhìn thấy, suýt nữa nhũn cả chân…
Ông chủ trước nay chưa từng tới cửa hàng, lúc này không chỉ có ở đây, còn mang theo người đẹp, còn đích thân nửa ngồi nửa quỳ giúp người đẹp thử giày. Tin đồn về người đẹp này đang đồn ầm giữa các nhân viên trong cửa hàng, anh ta biết cô gái xinh đẹp này chính là bạn gái trong tin đồn của ông chủ, tên là Bạch Chi Âm. Nhưng bộ dáng của ông chủ thì người bạn gái này không phải là tin đồn nữa, mà thật sự chính là bà chủ tương lai.
“Thoải mái là được.” Thẩm Mục Phạm nghiêng đầu nhìn quản lí. “Lấy hết tất cả các màu cùng số đo này cho tôi.”
Bạch Chi Âm ngập ngừng. “Không cần đâu.”
“Không sao đâu, cả thảy chỉ có ba màu thôi.” Thẩm Mục Phạm cầm lấy mấy kiểu nhân viên cửa hàng giới thiệu. “Thử đôi này nữa xem…”
“Vẫn thử nữa sao?” Bạch Chi Âm liếc nhìn mấy hộp giày chất đống như núi bên cạnh, nhỏ giọng hỏi. “Mua nhiều vậy, làm sao mang cho hết?”
“Không đâu.” Thẩm


Old school Easter eggs.