Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
Bạch Chi Âm giả vờ như bực bội, lườm anh một cái rồi quay người sang chỗ khác. “Giả đấy. Cho nên anh đừng có đi, coi chừng trúng kế của em.”
“Quả thật là anh không muốn đi.” Thẩm Mục Phạm hùa theo.
“Vậy thì đừng có đi mà.” Bạch Chi Âm không quay đầu lại, giọng thì hơi cao lên.
Thẩm Mục Phạm xoay người cô qua, mỉm cười hỏi. “Em giận rồi à?”
“Không có.”
“Không giận sao vẩu môi cao thế?” Thẩm Mục Phạm đưa tay điểm nhẹ đôi môi đang bĩu lên của cô. “Anh không muốn đi là do không yên tâm khi để em ở đây có một mình.”
“Chẳng phải còn có thím Trương sao?”
“Nhưng anh vẫn không yên tâm.” Thẩm Mục Phạm bế cô lên, đặt trên đùi mình. “Em ngủ không ngoan, không có anh thì ai đắp chăn cho em?”
“Em sẽ tự chăm sóc cho bản thân được mà.” Bạch Chi Âm ôm cổ anh. “không có anh thì em mặc quần dài, không được nữa thì dùng túi ngủ, đảm bảo sẽ không bị cảm.”
Thẩm Mục Phạm ừ một tiếng nhưng vẫn chưa yên tâm. “Nếu không thì em đi với anh đi.”
Người Bạch Chi Âm cứng lại, lòng thầm nghĩ ngàn lần không thể được nhưng cô nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, cân nhắc dùng từ. “Thật ra thì em cũng muốn đi với anh lắm, hơn nữa em còn chưa được tới Thượng Hải bao giờ mà. Nhưng chẳng phải bác sĩ đã nói là trong ba tháng đầu tiên phôi thai chưa ổn định sao? Đi máy bay xe cộ có bị ảnh hưởng gì không đây? Còn nữa, trong sách có nói chỗ cửa an ninh có lượng bức xạ rất lớn, không tốt cho sự phát triển của thai nhi.”
Cô vừa nói thế, Thẩm Mục Phạm lập tức đánh mất ý nghĩ dẫn cô theo. “Vậy thì đừng đi, em cứ ngoan ngoãn ở nhà, anh sẽ về sớm nhất có thể.”
Thấy đã thuyết phục được anh, Bạch Chi Âm thở phào nhẹ nhõm. Cô dựa vào vai anh, nhõng nhẽo. “Anh phải nhớ em đó.”
“Bé ngốc!” Thẩm Mục Phạm xoa đầu cô. “Mỗi ngày anh sẽ gọi điện thoại cho em, được chưa?”
***
Đúng là trùng hợp may mắn, Thẩm Mục Phạm vừa đi buổi sáng thì tối ấy kinh nguyệt của Bạch Chi Âm đến. Vì sợ thím Trương nhận ra điều gì sơ hở, cô giấu những thứ đã dùng xong vào một cái túi riêng, mượn cơ hội tản bộ mỗi ngày để ném nó đi.
Phía bên kia, Thẩm Mục Phạm nói được thì làm được. Mỗi ngày anh đều gọi điện thoại cho cô báo tiến độ công tác, hỏi cô tình hình trong ngày. Rõ ràng là những chuyện giống nhau, lại hết sức vụn vặt nhưng cô nghe không chán, cũng nói không chán. Mỗi ngày, lúc nói chuyện với anh là lúc cô vui vẻ nhất. Nghe được giọng nói dịu dàng ấm áp từ trong ống nghe, cô cảm thấy rất an tâm.
Hơn nữa, từ ngày thứ ba, cô bắt đầu cảm thấy nhớ anh, cứ cảm thấy trong lòng trống vắng. Lúc đầu cô cứ tưởng là ngủ một mình không quen nhưng dần dần phát hiện ra những thứ không quen quá nhiều… không quen với việc trên bàn ăn không có bóng anh, không quen trên gối không có hơi thở của anh, không quên chăn mền không có hơi ấm của anh…
Ngày thứ sáu từ khi anh đi, cuối cùng thì cảm giác không quen này lên tới đỉnh điểm, nên khi nghe được giọng của anh, cô đã bật thốt ngay. “Thẩm Mục Phạm, rốt cuộc thì khi nào anh mới về đây?”
Cô cầm điện thoại mà nước mắt tuôn rơi.
“Thẩm Mục Phạm, rốt cuộc khi nào anh mới về?” Cô cầm điện thoại, nước mắt tuôn rơi.
Nhớ nhung quả là một căn bệnh.
Bạch Chi Âm không hiểu bản thân cô khi nào lại đi mắc phải tật xấu này. Hình như là khi xoay người không cảm giác được cái ôm ấm áp. Hình như là khi tỉnh lại thì không nghe thấy giọng nói trầm ấm. Hay khi ăn cơm đột nhiên ngẩng đầu lên lại không nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc ấy…
Nước mặt chảy dài đến bên khóe môi, mùi vị mằn mặn phủ khắp bờ môi, đôi mắt Bạch Chi Âm đang đẫm lệ bỗng sực tỉnh. Thì ra từ lúc nào không biết, nỗi nhớ Thẩm Mục Phạm đã khắc sâu tận xương tủy.
Nước mắt cứ như chuỗi hạt trân châu bị đứt rơi tí tách, mà Thẩm Mục Phạm ở bên kia vì câu nói mang ý làm nũng này mà dấy lên niềm hưng phấn nho nhỏ. Cô đang nhớ anh sao?
Thật ra giọng điệu lúc nãy chỉ là thuận miệng nói, Bạch Chi Âm cũng hiểu bản thân cô vừa rồi rất không hiểu chuyện, mũi liền hít hà vài cái, rồi nói. “Cũng không cần vội vàng, chờ xong việc rồi anh hẳn về.”
“Em không sao đấy chứ?” Thẩm Mục Phạm lo lắng.
“Em không sao.” Bạch Chi Âm lau nước mắt. “Vừa nãy em hơi nhạy cảm, anh đừng để ý.”
“Ngốc ạ.” Thẩm Mục Phạm thở dài. “Em nhớ anh, anh vui mừng còn không kịp nữa là.”
Đối với hành động nhớ nhung đến anh của mình, Bạch Chi Âm tỉnh táo lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, nghe Thẩm Mục Phạm nói như vậy thì nhanh chóng chuyển đề tài. “Tiến độ của dự án thế nào rồi anh?”
Lần này Thầm Mục Phạm đi bàn bạc với các cấp chính quyền chuyện thành lập công ty trong khu vực kinh doanh tự do. Một khi thương lượng xong, công ty không chỉ được hưởng nhiều chính sách ưu đãi về thuế, về phương diện khoa học kĩ thuật mà còn là một bàn đạp để Thẩm Thị tiến quân vào thị trường đại lục. Có thể nói dự án này liên quan đến những chiến lược kinh doanh sau này của Thẩm Thị, vì vậy anh mới phải đích thân đến đây.
“Cũng khá suông sẻ, nhưng có vài chỗ cần phải bàn bạc thêm.” Thẩm Mục Phạm nói sơ lược cho cô biế