Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
ơn."
Đúng ngày lễ tình nhân cô trở về nước, sau hôm đó nhanh chóng trở về cho kịp buổi chụp ảnh vào trưa, Tư Gia Di lên kế hoạch xong trực tiếp hành động, quà tặng cũng đã chọn xong, chỉ chờ mang về Quốc Nội. Cho tới bây giờ đều là Diêu Tử Chính mang tới cho cô niềm vui, cô cũng muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn.
Chuyến bay đúng ngày lễ tình nhân, Tư Gia Di gần tối về đến nhà, mở cửa liền chạy thẳng tới phòng ngủ, lục tung tìm một bộ quần áo hợp ý. Trang điểm nhàn nhạt tinh xảo, cầm chìa khóa căn hộ của Diêu Tử Chính chuẩn bị ra cửa.
Lúc ngồi ở trước cửa đổi giày, chuông cửa đột nhiên vang lên, không có thời gian nhìn qua mắt mèo, liền trực tiếp mở cửa.
Tiếp đó chính là sửng sốt.
Đứng ở trước mặt cô, là hai vị cảnh sát, biểu tình rất nghiêm túc.
Gia Di trơ mắt nhìn đám cảnh sát xông vào cửa chính nhà mình, không nói tiếng nào liền lục soát khắp nơi, cô không thể ngăn cản, bởi vì cô đã bị hai cảnh sát cao to giữ chặt cánh tay
Cô hoàn toàn không biết bọn họ tìm được từ đâu những bao đựng thuốc giống như phấn trang điểm, trong suốt thậm chí còn có ống khói, đèn cồn và ống tiêm.
Vốn dĩ tầng hầm chỉ dùng để chứa đồ linh tinh, cảnh sát còn dẫn ra được một đám người dáng vẻ uể oải do dùng ma túy quá liều. Tư Gia Di nhìn đám người đó, người nào cũng đầy mùi rượu, quần áo không chỉnh tề, từng người từng người đi qua trước mặt mình. Gia Di vô cùng khiếp sợ, nhìn về phía sĩ quan cảnh sát, ra sức lắc đầu: "Tôi . . . . tôi không biết bọn họ . . . ."
Dù có một trăm cái miệng cô cũng không thể nào chối cãi tình cảnh bây giờ .
Cô không còn tâm trạng , khi bình tâm lại đã thấy cảnh sát đưa mình ra ngoài, rốt cuộc có bao nhiêu phóng viên ùn ùn kéo tới điên cuồng chụp ảnh.
Khó khăn lắm mới lên được xe, Tư Gia Di ngồi núp ở một chỗ, thân thể không hề nhúc nhích. Kinh Kỷ Nhân không chỉ mệt mỏi mà còn tức giận, thở nặng: "Ngày mai công ty sẽ mở cuộc họp báo, con mẹ nó, anh không tin không trị được bọn vô lại tung tin rác rưởi này"
Từ đầu đến cuối không nói, Gia Di đột nhiên lên tiếng: "Anh tin em không hề hành nghề mại dâm, tụ tập sử dụng ma túy ?!"
Kinh Kỷ Nhân bất ngờ chưa kịp phản ứng đến lời nói kia, ngẩn người: "Anh tin nhân phẩm của em"
"Nhưng bị bắt ngay tại chỗ, ai sẽ tin rằng tất cả đều là giả dối ?! Đổi lại là em, em cũng không tin !"
"Có sóng to gió lớn nào mà em chưa từng gặp qua, trước đây không phải đã từng xảy ra những việc khủng khiếp, vẫn cố gắng cho đến bây giờ ?! Đừng suy nghĩ tiêu cực như vậy"
Trước sự an ủi của Kinh Kỷ Nhân, Tư Gia Di muốn cười, nhưng cười không nổi.
Ai cũng không thể ngờ tới, vấn đề khó khăn vẫn còn đang ở phía sau . . . .
Công ty đại diện từ chối mở cuộc họp báo, từ chối mời phóng viên, đưa ra lý do vô cùng hoang đường: "Ảnh hưởng của chuyện này quá lớn, cấp trên quyết định trước mắt tạm thời không lên tiếng, đợi tình hình tiếp theo rồi sẽ quyết định"
Kinh Kỷ Nhân tức giận đứng bật dậy, lập tức đập vỡ chiếc cốc: "Cấp trên ?! Cấp trên nào ?!"
Tổng giám đốc bộ phận PR bị dọa đến sợ, đang muốn công thức hóa an ủi mấy câu, lại nhìn thấy Kinh Kỷ Nhân bắt đầu gọi điện.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, Kinh Kỷ Nhân giống như gặp được cứu tinh, đối phương còn chưa lên tiếng, anh đã vội vã giải thích: "Diêu tiên sinh, ngài đã nghe bản tin chưa, Gia Di của chúng ta . . . ."
"Thật ngại quá, Diêu tiên sinh đang đi công tác ở nước ngoài !" Người nói chuyện không phải là Diêu Tử Chính, mà là trợ lý Đinh Duệ.
Kinh Kỷ Nhân thất vọng, nhắm mắt không còn một chút sức lực, cảm giác mất mát lúc này to lớn, chậm rãi mở miệng: "Vậy phiền anh sớm chuyển lời của tôi tới Diêu tiên sinh"
"Được !"
Kinh Kỷ Nhân còn muốn nói thêm điều gì đó, đối phương tự động cúp điện thoại trước.
******
Tư Gia Di ở nhà Phó Dĩnh hai ngày.
Điện thoại di động vừa khởi động được mấy giây liền có người quấy rối, dường như họ muốn bức điên cô mới chịu. Ngay cả điện thoại cũng không thể mở, chứ đừng nói bước ra cửa. Kinh Kỷ Nhân ngàn lần cẩn thận, rất sợ bản thân mình vô tình đưa phóng viên tới nhà của Phó Dĩnh, chỉ có thể liên lạc dựa vào điện thoại.
Tin tức mang về cũng không tốt lắm: "Tất cả bộ phận phòng PR đều không chịu giải quyết cho chúng ta. Mẹ nó, đây là công ty đại diện quỷ quái gì vậy ?! Chỉ toàn làm chuyện nâng cao đạp thấp, không muốn gặp mặt, còn dám mở miệng khuyên anh nhân cơ hội này nghỉ ngơi mấy ngày !"
"........"
Sự trầm mặc của cô khiến Kinh Kỷ Nhân vô cùng lo lắng, ngữ điệu thấp xuống, cố gắng không tạo áp lực cho cô: "Nếu vụ việc này thật sự không xong, chắc chỉ có nước chúng ta tự mình liên lạc với giới truyền thông, anh không tin ngay cả cuộc họp báo lần này cũng không mở được !"
"Diêu Tử Chính đâu ?!"
Tư Gia Di đột nhiên hỏi.
Nhắc tới người này, Kinh Kỷ Nhân lại càng tức giận: "Đi công tác nước ngoài, không liên lạc được."
"........"
"Nếu không chúng ta phải đợi, cố gắng chờ hắn ta trở về, hắn ta nhất định đứng về phía chúng ta. Có h