Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
Sau đó hai người cũng cười.
Cô nhìn nụ cười của bản thân phản chiếu tại lớp kính nơi đối diện, nghĩ, đây đơn giản chính là hạnh phúc . . . . .
Trở lại khách sạn đã gần 10 giờ tối, Tư Gia Di kéo tay Diêu Tử Chính tới giữa thang máy, phục vụ chuyên xách đồ cho khách cầm chiến lợi phẩm của cô đi theo phía sau.
Đi ngang qua quầy tiếp tân, tiếp tân gọi cô lại.
Đối phương dùng tiếng Anh nói: Cô Tư Gia Di, khi nãy có một quý ngài để thứ này lại cho cô.
Tư Gia Di nhận lấy.
Cô nhận ra được bút tích này.
Nhưng cô hoàn toàn không hiểu lời này có ý gì: "Anh đột nhiên không muốn thay đổi bất cứ điều gì, cứ để cho hai chúng ta trước thân sau tan vỡ đi."
***
Nhận được tin mới về Phương Tử Hằng, là ở trên báo xã hội ——
"Phó Chủ Biên tại một tòa báo cao cấp trước đây nhảy lầu tự sát, nguyên nhân có thể vì đầu tư thất bại."
Thời gian nghỉ ngơi tại Studio rất náo nhiệt, cảnh tượng tiếng Nhật tiếng Anh tiếng Trung trộn lẫn vào nhau cực kỳ sinh động, song ngồi tại ghế xếp, Tư Gia Di lại như một pho tượng lặng người, đối với tất cả đều mắt điếc tai ngơ, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bài báo điện tử trên điện thoại.
Nhảy lầu. . . . . .
Tự sát. . . . . .
Nước mắt "tách" một tiếng rơi vào trên màn hình điện thoại di động.
Bưng thức uống trở về, trợ lý thấy thế, gấp đến độ vội vàng chạy tới: "Chị Gia Di, chị làm sao vậy?"
Tư Gia Di bị giọng điệu lo lắng này làm cho thức tỉnh, "thoáng" ngẩng đầu.
Cô lẩm bẩm tựa như trợ lý chỉ nói toàn điều vô nghĩa, không nghe rõ, trợ lý chỉ cảm thấy ánh mắt Gia Di nhìn về phía mình giống như chờ mong. Lại gần mới nghe được, thì ra cô ấy đang nói với mình: "Không thể nào. . . . . ."
"Cái gì không thể nào?"
Trợ lý không nghe thấy Gia Di trả lời, chỉ thấy cô đột nhiên đứng dậy, không nói hai lời, đầu óc buồn bực chạy như điên ra ngoài, tất cả nhân viên làm việc chung quanh đều khó hiểu được nhìn cô, phụ tá chỉ kịp kêu một tiếng "Chị Gia Di!" Còn chưa kịp đuổi theo, bóng dáng cô đã biến mất ngoài cửa.
***
Tư Gia Di chỉ về khách sạn cầm hộ chiếu cùng tiền mặt liền chạy thẳng tới phi trường, trước khi máy bay cất cánh phải tắt điện thoại, cô mới nhớ tới chưa xin nghỉ phép với đạo diễn.
Toàn bộ hành trình bay, tâm trạng cô cứ như chiếc điện thoại bị tắt nguồn kia, hoàn toàn trống rỗng. Trong đầu của cô chỉ có một âm thanh lặp đi lặp lại: Không thể nào. . . . . .
Từ khi máy bay cất cánh đến chạm đất, cũng chỉ khoảng vài giờ, với Tư Gia Di lại như đã qua một thế kỷ. Sau khi mở máy liền nhận được tin nhắn của Diêu Tử Chính: "Mấy giờ hạ cánh? Anh đón em."
Lúc này cô mới ý thức được mình đã bỏ lại tất cả mà bay về nước.
Nhưng, trở về nước thì có thể làm gì?
Sau khi về nước mấy ngày, nhiều lần thăng trầm mới biết thời gian và địa điểm tang lễ của Phương Tử Hằng.
Nhưng cô lấy thân phận gì để tới tham dự tang lễ đây?
Phó Dĩnh thuận đường tới nhà đón cô. Tư Gia Di mở cửa nhìn thấy Phó Dĩnh mặc một bộ váy áo đen bên ngoài, thân thể như bị rút sạch, hung hăng đau đớn .
Nhìn thấy Tư Gia Di ôm bụng ngồi chồm hổm xuống, Phó Dĩnh vội vàng đỡ cô: "Sao vậy?"
Tư Gia Di trì hoãn, vịn tay nắm cửa đứng lên, khoát khoát tay về phía Phó Dĩnh đang lo lắng: "Không có gì, mới vừa rồi đột nhiên có chút đau bụng. Hiện tại tốt rồi."
Phó Dĩnh quan sát sắc mặt cô, vẫn không khỏi lo: "Cậu đừng đi, dáng vẻ này của cậu, chắc không chịu được tới nghĩa trang đâu."
Phó Dĩnh dẫn ánh mắt của cô về phía cửa kính bên cạnh, trong kính, sắc mặt Gia Di tái nhợt, quầng thâm mắt nặng. Khuôn mặt rõ ràng tiều tụy, mà vẫn còn mạnh miệng: "Yên tâm. Không sao đâu."
"Quan hệ giữa hai người không mấy ai biết, người biết hai cậu đã từng quen nhau thì càng ít, cậu đi, ngộ nhỡ bị chó săn chụp được thì thế nào?"
"Mình chỉ đến dâng một bông hoa cho anh ấy thôi."
"Nhưng . . . . . ."
Tư Gia Di đã đeo lên cặp kính đen ra ngoài cửa.
Về nguyên nhân Phương Tử Hằng tự sát, Tư Gia Di chỉ đứng cạnh những người tham gia tang lễ một lát cũng đã nghe được đủ loại phiên bản.
"Nhìn thấy chưa? Dì Phương đã khóc tới mức ngất đi rồi."
"Thật đáng thương. Nghe nói là vì tạo dựng tạp chí, đập nồi bán sắt, thậm chí mượn lãi suất cao, kết quả trả không nổi tiền lãi, bị ép đến đường cùng, chỉ có thể tự sát."
"Vậy mà cũng tin? Đấy chỉ là lý do để nhà họ Phương giữ lại chút mặt mũi mà thôi, tôi nghe nói cái thằng này vì ỷ mình có chút thành tựu, chơi tiểu minh tinh tới mức bệnh, rồi không chữa khỏi. . . . . ."
Đông đảo lý do buồn cười, nếu hắn biết cái tin có chứa sắc thái phỉ báng này được tuôn ra từ miệng của người bạn thân, thật có bấy nhiêu châm chọc. Tư Gia Di ngay cả cười khổ cũng cười không được.
Tư Gia Di chỉ dâng lên một cành hoa lúc tiễn đưa lần cuối.
Phó Dĩnh tìm được cô tại bãi đất trống ngoài linh đường: "Không thấy dì Phương đâu?"
"Không có mặt mũi tới gặp, vậy không đủ tư cách tới. Nếu như. . . . . ." Nếu như mình không lạnh lùng như vậy, anh ấy có lẽ sẽ không. . . . . .
Tư Gia Di chưa nói hết, chỉ hỏi Phó Dĩnh: "Có thuốc lá không?"