XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

au đó, ông ta tuyên bố một quyết định: “Việc tập trung thu mua của Phổ Đạt là một cuộc chiến đối với chúng ta. Để đảm bảo quá trình đấu thầu diễn ra thuận lợi, chúng ta cần thành lập một nhóm đấu thầu tạm thời, những người có mặt ở đây hôm nay đều sẽ là key person của nhóm, tất nhiên, chúng ta cần một Bid Manager[1'>…”
[1'> Key person: nhân vật chủ chốt, Bid Manager (BM): người phụ trách đấu thầu.
Mọi người có mặt trong phòng họp như bừng tỉnh sau cơn mê, vội vàng làm theo. Việc này đã vô tình chặn đứng những gì Đàm Bân đang muốn nói. Cô bèn mỉm cười, gật đầu tỏ ý cám ơn đồng nghiệp, đồng thời cũng ra hiệu cho họ hãy yên lặng. Lưu Bỉnh Khang tiếp tục: “Cherie, công việc mấy tháng tới sẽ rất nặng nề, vì vậy Lợi Duy… Ồ, Lợi Duy đâu?” Kiều Lợi Duy đứng dậy từ dãy ghế phía sau, lớn tiếng đáp: “Binh nhì Kiều Lợi Duy có mặt!”
Mọi người trong phòng họp được một phen cười nghiêng ngả. Đây là lời thoại kinh điển trong một bộ phim truyền hình khá nổi đang được phát sóng.
Lưu Bỉnh Khang mỉm cười, xua tay nói: “Ngồi xuống, ngồi xuống, trong thời gian đấu thầu Lợi Duy sẽ giúp Cherie, chủ yếu phụ trách mối quan hệ với Phổ Đạt và khách hàng, còn mọi người, phải dốc sức giúp đỡ hai người đó.”
Kiều Lợi Duy cũng tương đối hợp tác, lập tức nắm hai tay đưa lên đỉnh đầu. “Chư vị huynh đệ, nhìn vào lợi ích của Đảng và nhà nước, đến lúc đó hãy giúp tiểu đệ một tay!”
Cả phòng họp một lần nữa rộ lên những tiếng cười, không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Cherie thì sao? Cô cũng nói gì đi chứ?” Lưu Bỉnh Khang hỏi.
Đàm Bân áp sát hai tay trước ngực, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười nhưng trong lòng hết sức phẫn nộ. Cô có cảm giác như mình bị lừa công khai trước mặt tất cả mọi người.
Dựa vào ám hiệu của Vu Hiểu Ba, cô biết rõ chuyện này đã được định sẵn, phản đối cũng chẳng ích gì, không cần thiết phải làm những việc uổng công vô ích. Phản ứng của Kiều Lợi Duy càng khiến cô hiểu rõ anh ta đã biết trước kết quả rồi, chỉ có cô là không hề hay biết. Cô thật sự không hiểu rốt cuộc Lưu Bỉnh Khang đang nghĩ gì nữa.
Cô không sợ áp lực và trách nhiệm nhưng sợ nhất là phân công mập mờ hai người cùng đảm trách một công việc, hơn nữa, cũng chẳng ai thèm hỏi qua ý kiến của cô. Đàm Bân nhanh chóng cân nhắc hoàn cảnh của mình: nếu làm tốt, đó là sự nỗ lực của cả đội, không có gì để nói; nhưng nếu làm không tốt, người khác đều có thể phủi tay mà đi, còn trên đầu cô đang đội chiếc mũ Bid Manager, mọi việc tồi tệ sẽ đổ hết lên đầu cô, chẳng phải là hợp lý quá hay sao?
Cảnh tượng ván đã đóng thuyền đang hiện lên trước mắt, cô chỉ có hai lựa chọn, một là thành công, hai là phải trả giá, chẳng còn đường rút lui nữa rồi. Vì thế cô nhất định phải nể mặt Lưu Bỉnh Khang, trước tiên phải giữ vững vị trí của mình, có chết cũng phải làm con ma hiểu biết.
Cô liền bỏ qua lời cảnh cáo của Trình Duệ Mẫn, nói: “Giấu đi ham muốn, đừng giấu tài năng. Cảm ơn tự tín nhiệm của Chủ tịch và mọi người, cung kính không bằng tuân lệnh, tôi sẽ không nói những lời khách sáo nữa, tôi sẽ cố hết sức và tôi cũng tin tưởng vào năng lực của nhóm chúng tôi, có sự giúp đỡ của ban quản lý, cùng sự nỗ lực của mọi người, cuộc chiến này nhất định chúng ta sẽ chiến thắng oanh liệt. Xin thứ lỗi, đứng ở vị trí này tôi có một đề nghị…” Cô quay sang Lưu Bỉnh Khang: “Kenny, được chứ?”
Những ai chưa từng làm việc với Đàm Bân sẽ cảm thấy khó hiểu, tại sao quản lý sản xuất và kỹ sư làm việc dưới trướng cô mỗi khi nhắc đến tên Đàm Bân đều vừa yêu vừa ghét. Cô có vẻ bề ngoài nhẹ nhàng, yếu ớt dễ đánh lừa người khác, chỉ khi làm việc, cô mới biểu lộ rõ bản chất mạnh mẽ. Mà một khi có ai đó chạm vào giới tuyến của cô thì cô sẽ lập tức trở mặt như chưa từng quen biết.
Lưu Bỉnh Khang gật đầu, ra hiệu cô cứ tiếp tục.
“Cảm ơn!” Đàm Bân đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi.
Mọi người ngờ vực nhìn theo cô.
Đàm Bân đứng trước chiếc bảng trắng. “Chúng ta phải tiếp thu bài học đấu thầu hỗn loạn không có trình tự lần trước. Khách quan là có quá nhiều lý do từ phía khách hàng, chủ quan là do việc kết nối và điều phối không thông suốt, ai cũng rất bận rộn, trong đó đa phần đều là những công việc lặp lại, không có chút giá trị. Vì thế tôi cho rằng, trước tiên chúng ta phải chắc chắn rằng, trong giai đoạn tập trung đấu thầu thu mua, buộc phải đảm bảo Message Flow, In Same Language, In Same Channel[3'>, trao đổi thư từ với khách hàng đều phải chính thức, bất kể là qua giấy tờ hay truyền miệng, tất cả chỉ thông qua một phương diện.”
[3'> Có nghĩa là: Các luồng thư, cùng một ngôn ngữ, cùng một kênh.
Nói đến đây, trong đầu Đàm Bân chợt cảm thấy bất an, hình như có chỗ nào đó cô chưa suy nghĩ thấu đáo.
Nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ bởi Kiều Lợi Duy đã tiếp lời: “Chẳng phải từ trước đến nay vẫn làm như vậy sao? Giao tiếp với trụ sở Phổ Đạt, tất cả Documentation[4'> đều phải thông qua quản lý khách hàng Yvette đệ trình.”
[4'> Có nghĩ là: tài liệu làm bằng chứng.
“Không sai.” Đàm Bân gật đầu tỉnh bơ. “Vị trí quản lý khách hàng không rõ ràng, đó cũng là một nguyên nhân