Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại
Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.
gây nhầm lẫn, cô ấy ở vị trí đó chỉ là lấp chỗ trống, chỉ là một cái loa mà chưa vận dụng hết tác dụng của lead[5'>, như thế chỉ làm giảm hiệu quả của truyền thông mà thôi.”
[5'> Có nghĩa là: người lãnh đạo, đứng đầu, quản lý.
“Vậy những lời mà cô nói đó có nghĩa là sao?”
Đàm Bân không trả lời ngay, cô quay người cầm bút dạ, vẽ lên bảng hình một cái phễu, một số nhánh đại diện cho luồng thông tin của các bộ phận khác nhau, cô khoanh một mũi nhọn dưới đầu phễu. Ở phía đáy phễu, cô viết hai chữ cái to: BM.
Phía dưới im lặng như tờ, mọi người đều mang vẻ mặt phức tạp nhưng chỉ nhìn cô, không nói một lời.
Nếu làm theo ý kiến của Đàm Bân, có nghĩa là trong thời gian đấu thầu, mọi việc dù to dù nhỏ cô đều phải được biết, điều đó cũng có nghĩa là tất cả phải báo cáo với cô. Đàm Bân bình tĩnh nhìn xung quanh. Cô không thể nhìn xuống, chỉ cần để lộ ra một chút yếu đuối thì những lời nói của cô về sau sẽ chỉ là gió thổi qua tai.
Lưu Bỉnh Khang cũng nhìn cô một lúc, ánh mắt mơ hồ bất định, cuối cùng ông ta phá vỡ sự im lặng: “Ý kiến của Cherie rất hay, tôi đồng ý.”
Lời nói của ông ta đã quyết định dứt khoát, trấn áp mọi ý kiến phản đối. Ánh mắt của Kiều Lợi Duy ánh lên sự phẫn nộ, mọi thần sắc, ý nghĩ của Vu Hiểu Ba đều không qua nổi con mắt của Đàm Bân. Cô mỉm cười, lần này là thực lòng biết ơn: “Thank you, sir!” Một khi nguyên tắc của trò chơi đã được đặt ra thì hành động tiếp theo sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Cuộc họp kết thúc, Đàm Bân đuổi theo Lưu Bỉnh Khang, nói: “Kenny, ngài có thời gian không? Tôi có chuyện muốn nói với ngài.”
Lưu Bỉnh Khang nhìn đồng hồ đeo tay. “Tôi chỉ có mười phút, được chứ?”
“Được.” Đàm Bân không do dự trả lời. Hai người ngồi ở khu cà phê mở.
“Cherie, bây giờ chỉ có hai chúng ta, có chuyện gì cô cứ nói với tôi.”
Đàm Bân cầm cốc cà phê, cẩn thận hỏi: “Để tôi ngồi ở vị trí này, ngài có yên tâm không?”
Lưu Bỉnh Khang bỏ kính xuống, chau mày, cười. “Nói thế nào nhỉ? Hôm qua Bowen nói anh ta không thể thường xuyên đến Bắc Kinh, khi anh ta đề nghị để cô làm, quả thật tôi đã rất lo lắng, nhưng vừa nãy cô đã khiến tôi tin tưởng, tôi tin cô sẽ làm tốt.”
Đàm Bân nhăn mặt, trả lời: “Ngài không biết chứ, tôi thật sự rất lo lắng, chân tay run rẩy. Tôi không hề có một chút chuẩn bị tâm lý nào, cứ như sét đánh ngang tai vậy.”
Cô nói quanh nói quẩn, thực ra là cô muốn hiểu rõ một việc, tại sao công việc này lại đến tay cô?
Lưu Bỉnh Khang đeo lại kính, đằng sau cặp kính đó là ánh mắt sắc bén thấu đáo.
“Cherie!” Ông ta nói. “Hôm nay đã làm khó cho cô rồi. Tối qua tôi định nói trước với cô, nhưng điện thoại của cô lại tắt máy.”
Đàm Bân vội vàng giải thích: “Lúc đó tôi đang ở trên máy bay.”
Lưu Bỉnh Khang đứng dậy, đặt tay lên vai cô. “Đừng nghĩ ngợi nhiều, tôi tin vào năng lực của cô nên mới đề bạt cô vào vị trí đó. Nếu có chuyện gì, hãy bàn bạc với Bowen, tôi cũng sẽ giúp đỡ cô. Tôi phải đi đây, lúc khác chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”
Đàm Bân gật đầu, cảm thấy lo ngại. Cô có phần hối hận khi phản ứng hơi quá khích, một lần nữa cô lại thấy bất an.
Cô không về văn phòng mà trốn xuống vườn hoa dưới tầng, tận dụng cơ hội này để bình tĩnh lại và để suy tính xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Vừa cầm điếu thuốc, định châm lửa đốt thì một tiếng “tách” vang lên, theo đó một bàn tay đang cầm bật lửa đưa tới trước mặt cô, là Kiều Lợi Duy.
Đàm Bân rít một hơi thuốc, cười nói: “Cảm ơn!”
Kiều Lợi Duy đứng cạnh cô, nghịch chiếc bật lửa trong tay.
Đàm Bân biết anh ta có chuyện muốn nói nên im lặng chờ anh ta mở lời.
“Yvette vẫn chỉ là một con nhóc, da mặt mỏng choét, lại không biết việc.” Kiều Lợi Duy cũng châm một điếu thuốc. “Nếu có vài chuyện đến tai cô ta, chắc chắn cô ta sẽ không vui.”
“Tôi chỉ nói chuyện cần nói, không phải chê cô ấy không có năng lực. Nếu thật sự cảm thấy khó chịu, cô ấy nên tìm ông chủ của mình mà bàn chuyện hạng mục công việc.”
Đàm Bân hoàn toàn không để ý. Mục đích của cô là hoàn thành công việc, không thể nào được lòng tất cả mọi người. Vấn đề này cô đã nghĩ đến rồi. Cô đã từng bị người khác xem thường đến mức nhục nhã, hình như mỗi người, ai cũng phải đi qua những ngày tháng đó. Muốn tránh những chuyện bối rối như vậy, chỉ còn cách luyện tập để mình mạnh mẽ hơn, bước đi cao hơn, xa hơn.
Kiều Lợi Duy thôi cười. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô vậy thôi, chứ không hề có ý gì khác. À, vấn đề đấu thầu trước đây, cô đã đề cập rồi. Nhưng tôi thấy… thật ra cô có thể… Cái đó… thật ra cô có thể biểu đạt khéo léo hơn một chút.”
Đàm Bân nhìn anh ta, thầm nghĩ anh ta đứng nói mà không biết đau lưng thì biết cái quái gì chứ? Phía bắc thì còn dễ nói, chứ phía nam và đông bắc, từ giám đốc đến các quản lý tiêu thụ kỳ cựu, ai là người đáng để tin tưởng đây? Không hạ gục ngay tại trận thì sau này sao có thể đứng vững được? Đây vốn là chuyện của hai người, đều là châu chấu trên một sợi dây thừng, anh ta còn giả vờ làm người tốt cái gì nữa.
Đàm Bân nhả một làn khói thuốc, cười gượng gạo: “Lão Kiều, anh cho rằng nếu tôi dịu dàng hơn, bọn h