Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1150 lượt.
của hắn, trong nháy mắt đông cứng hắn.
“Cảnh Mân đi cục cảnh sát làm cái gì? ! !” Không phải đi chúc mừng sinh nhật sao? Như thế nào chạy tới cục cảnh sát chúc mừng rồi? ? ? ( Anh trai Cảnh bị sợ mình ngủ mơ )
“Uống rượu, chơi thuốc, đánh nhau, anh tới rồi nói sau!” Cô rất dứt khoát cúp điện thoại.
Mà Cảnh Nhiên thì cầm điện thoại, tay run giống như đang sàng cái gì.
Cảnh Mân không có hắn tham dự sinh nhật, lại trải qua kinh thiên động địa như vậy! ! Lại chơi thuốc? Còn đánh nhau! ? Cô quen thứ bạn gì a!
Mới nghĩ cô trưởng thành, không cần lại ỷ lại hắn, nhưng hình thức phát triển kiểu này, bảo hắn sao có thể yên tâm! Cảnh Mân gần đây đều nhu thuận, làm sao lại chơi thuốc ? ?
Anh trai Cảnh vừa phủ lấy áo khoác, vừa nghĩ vấn đề này.
Sau đó đột nhiên nhớ tới, vì cái gì Trần Việt ở đó? Vì cái gì cô đã ở cục cảnh sát? Rất hiển nhiên, tất cả đều ở ngoài phạm vi lý giải của hắn.
Chờ hắn đuổi tới cục cảnh sát thì tình huống bên trong khiến sợ hãi kêu lên một cái, giương mắt nhìn lại, đủ mọi màu sắc rất là chướng mắt, trừng mắt nhìn nhìn rõ ràng mới biết được, nguyên lai là một đám tóc người!
Một đám người chồng chất, cùng một chỗ mò mẫm ồn ào, nếu như không phải nhìn đến vài cảnh sát mặc đồng phục thỉnh thoảng hét lớn khống chế tình huống, hắn còn tưởng rằng chính mình vào chợ bán thức ăn.
Tìm nửa ngày, rốt cục trong góc tìm được hai cô gái quen thuộc đang làm ghi chép.
Thở phào một cái rồi, hắn khó khăn đi qua.
“Trần Việt, Mân Mân, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
Cảnh Mân ngẩng đầu nhìn đến anh trai mặt mũi tràn đầy sốt ruột, hô một tiếng anh rồi, liền tiến vào trong lòng ngực của hắn, nước mắt tí tách rơi xuống.
Cảnh Nhiên ôm em gái, bên cạnh an ủi cô, vừa không hiểu ra sao nhìn về phía Trần Việt đang bình tĩnh ký tên bên cạnh, “Trần Việt, rốt cuộc chuyện gì xảy ra, sao nhiều người như vậy? Mân Mân làm sao có thể cùng bạn bè đủ mọi màu sắc như vậy cùng một chỗ?” Hắn thật sự không muốn trước mặt nhiều người như vậy nói ra hai chữ "Lưu manh”.
“Anh.” Cảnh Mân ở trong ngực hắn nhẹ nhàng hô một tiếng, “Anh, những người này em không biết, em biết vài người ở bên kia.”
Cảnh Nhiên từ ngón tay của cô nhìn lại, mấy cô gái trẻ thanh thuần nhu thuận.
Hắn càng không hiểu.
“Sau đó hai người cùng mấy người này uống rượu, chơi thuốc, đánh nhau?” Hắn nhớ rõ em gái là ngay cả đánh con gián cũng không dám, làm sao có thể đi đánh nhau?
Sau đó hắn như đột nhiên hiểu rõ cái gì, ánh mắt thẳng tắp đính tại trên mặt Trần Việt, “Người đánh nhau là cô!
Trần Việt nhếc khóe miệng một cái, để bút xuống, gật gật đầu cũng anh tuấn cười với nữ hoa khôi cảnh sát lấy lời khai cho các cô, mới xoay người nhìn về phía Cảnh Nhiên, “Đánh nhau đúng thực là tôi, Tiểu Mân, có thể đi.”
Cảnh Nhiên một hơi bị ngăn ở cổ họng, không phát ra được lại nuốt không trôi, chắn được thật sự là hoảng hốt, bất quá nghe được cô nói có thể đi, hắn ngược lại rất phối hợp ôm em gái đi ra ngoài.
“Trần Việt cô nói rõ cho tôi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, Cảnh Mân mỗi lần gặp được cô đều không có chuyện tốt!” Hắn oán khí mười phần nói, lời này giọng điệu nói nặng chút ít, nhiều ít dẫn theo chút ít tâm tình của mình ở bên trong, một tuần lễ không gặp mặt, cô nhìn thấy hắn chính là vẻ mặt hời hợt lạnh lùng, thật giống như bọn họ chỉ là quen thuộc hơn người xa lạ một chút mà thôi, nhưng trời biết, hai người bọn họ rõ ràng có qua tiếp xúc thân mật nhất a! Cho nên điều này làm cho hắn rất không vui.
Trần Việt tựa tại trên cột đá ở cửa lớn, từ trong túi quần lục lọi ra thuốc lá, lấy một điếu ra đốt, xuyên thấu qua sương mù thở ra nhìn về phía anh em còn đang ôm nhau, tươi cười mãnh liệt hơn.
“Nếu như không phải Cảnh Mân khóc tìm anh, tôi cũng sẽ không gọi anh tới, vốn là không có việc gì.”
“Ừ, em sẽ không đi nữa, là bạn bè ồn ào em mới miễn cưỡng đáp ứng.” Cảnh Mân nắm góc áo của mình, bộ dạng hối tiếc làm cho người ta nhìn sẽ không nhẫn tâm trách cứ cô.
“bánh kem trong nhà còn chưa có động, trở về sẽ vui vẻ mừng sinh mật cho em.” Anh trai Cảnh mềm lòng dụ dỗ cô, đối với chuyên Cảnh Mân thả hắn bồ câu hại tâm tình hắn xuống, cũng đã quên sạch trơn.
“Hôm nay là sinh nhật Tiểu Mân a.” Trần Việt đánh trúng tay lái, ngừng xe dưới lầu bọn họ, xoay người hỏi một câu.
“Ừ.” Cảnh Mân nhu thuận gật gật đầu.
Cảnh Nhiên một bên ngược lại mở miệng mời nói: “Trần Việt, cô cũng cùng tiến lên ăn bánh kem a.”
Mặc dù quan hệ của ba người có chút xấu hổ, chính là khó được nhìn thấy Trần Việt, hắn vẫn nhịn không được muốn giữ cô lại, đặc biệt hắn mới vừa rồi còn oan uổng cô, sợ là lưu lại ấn tượng xấu cho cô.
Trần Việt nghe xong lời của hắn, ánh mắt hơi sáng ngời, nhưng sau đó như là nhớ tới cái gì, rất nhanh ảm đạm xuống, “Không được, đã muộn như vậy.”
Cuối cùng vẫn là Cảnh Mân đánh nhịp định án, “Trần Việt anh cũng lên đi, coi như em mời anh ăn khuya, cảm tạ anh thấy việc nghĩa hăng hái làm.”
Trần Việt cười khổ trong nội tâm, Cảnh Mân em