Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẻ Em Không Thương Lượng

Bẻ Em Không Thương Lượng

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1148 lượt.

thật đúng là cho anh gặp ai cũng chịu thấy việc nghĩa hăng hái làm a! Người khác chết sống căn bản cũng không liên quan chuyện của anh.
Nghĩ thì nghĩ, gi¬ai nhân mời, cô vẫn nhịn không được đáp ứng rồi.
Vì vậy, tất cả các sự việc kì quái chính thức bắt đầu.
Đồ Cảnh Nhiên gian gian khổ khổ chuẩn bị một ngày xem như không có bị lãng phí, tuy đồ ăn với ba người mà nói, có chút nhiều hơn, nhưng vẫn tốt hơn so với không có người ăn.
Thọ tinh đi tắm rửa thay quần áo, Cảnh Nhiên và Trần Việt vây quanh ở trước bàn ăn mở hộp bánh kem.
Liếc cái gói to vừa rồi Trần Việt xuống xe thuận tay lấy xuống, Cảnh Nhiên thấp giọng nói ra: “Gói to kia chẳng lẽ là lễ vật?”
Trần Việt giương mắt nhìn hắn, lai tiếp tục cúi đầu cắm nến, “Trước đã chuẩn bị rồi, một mực ném ở trong xe, vốn tưởng rằng không đưa ra được, không nghĩ tới. . . .”
“Cô ngược lại rất có tâm.” Cảnh Nhiên cười nhạt một tiếng, đáy mắt lại lóe khổ sáp, giờ này khắc này trong lòng của hắn có cỗ xúc động, rất muốn xông lên nắm cổ áo Trần Việt dùng sức dao động vài cái, làm cho cô nhìn rõ ràng, người ăn khớp với nàng là hắn mới đúng! Nhưng nếu như hắn thật sự xông lên nói…, phỏng chừng chắc chắn sẽ bị cô một quyền đánh ngã.
Trần Việt nghe được lời nói khách khí của hắn, khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Tôi vẫn luôn cố tình, anh cho rằng buổi tối tôi thật là trùng hợp ở quán bar gặp được Tiểu Mân ?”
Cảnh Nhiên nghe xong lời này, khó có thể tin trừng to mắt xem cô: “Chẳng lẽ cô đi theo các cô ấy đi tới đó?”
“Ngu ngốc, dưới đời này nào có nhiều chuyện trùng hợp như vậy.” Chen vào ngọn nến, cô lấy cái bật lửa ra thắp từng cây, ánh nến chiếu sáng mặt của cô, cũng chiếu sáng một vòng nhu tình thoáng qua tức thì trong mắt cô.
“Cô còn chưa hết hi vọng đối vớiMân Mân ah.” Cảnh Nhiên thở dài, cảm thấy quan hệ tam giác trước mắt như vậy đã phức tạp lại quỷ dị, làm cho hắn buồn bực đến độ sắp không thở nổi.
Trần Việt cầm dĩa ăn khuấy động ánh nến, không có trả lời nữa, vấn đề này, chính cô ta nói không rõ ràng, trước chia tay với những bạn gái kia, cô kết thúc cực kỳ sảng khoái, người khác tiếp xúc không thích cô, cô thì không giữ được, giống như vương vấn không dứt được với một người, thật sự chính là lần đầu, chẳng lẽ Cảnh Mân thật là đặc biệt?
Cảnh Mân tắm rửa xong một thân nhẹ nhàng khoan khoái đi tới, liền nhìn đến tình cảnh hai người bọn họ ngẩn người với bánh kem, cười đi qua, ngồi vào giữa hai người, nhìn nhìn bánh kem, “Bánh kem thật xinh đẹp, khó trách hai người đã nhìn đến ngây người.”
Cảnh Nhiên sủng nịch vuốt vuốt tóc chưa khô của cô, đứng dậy tắt đi ngọn đèn, “Tuy qua thời gi¬an, vẫn muốn ước nguyện.”
“Ừ, vậy hai người trước hát sinh nhật cho em a, mỗi người hát một lần.” Cảnh Mân nghịch ngợm trừng mắt nhìn, nói với Trần Việt: “Nói cho anh biết, anh trai em hát rất hay, nhưng anh ấy bình thường cũng không chịu hát, cơ hội khó được, anh nên lắng tai nghe nha.”
Nguyên bản hát vài câu sinh nhật căn bản không phải vấn đề gì, nhưng bị Cảnh Mân kheo như vậy, hắn ngược lại có chút ngượng ngùng, nửa ngày cổ họng vẫn hát không được.
“Anh hát nhanh đi, ba người chúng ta mà thôi, không cần xấu hổ, anh hát xong còn đến Trần Việt hát nữa.”
Dưới sự thúc giục của em gái, Cảnh Nhiên mới mặt dày mày dạn hát vài câu, thanh âm trầm thấp có từ tính, giọng hát mượt mà, khiến cho người nghe cũng hiểu được rất thoải mái.
Thật đúng là hát rất dễ nghe.
Trần Việt thầm giật mình trong nội tâm, xem ra Cảnh Nhiên này còn là một cao nhân dấu diếm!
Đang lúc cô còn đang vì thế cảm khái thì lại bị Cảnh Mân điểm danh muốn cô hát, hại cô thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc chết.
“Anh không cần a.” Cô cầm lấy nước uống một ngụm, có chút khó khăn cự tuyệt.
Cảnh Mân trừng mắt hạnh, quát nói: “Trần Việt anh không phải là bạn bè của em, hôm nay là sinh nhật của em, sao anh có thể cự tuyệt em.”
Mồ hôi lạnh từ lưng Trần Việt tích tách chảy ra, trong nội tâm khổ liên tục, không phải cô không đủ tình cảm, thật sự là giọng cô không thể lấy ra cho người khác nghe, đặc biệt sau khi nghe Cảnh Nhiên hát, cô càng ngại mở miệng ca hát.
Nào biết Cảnh Mân còn đang một bên ồn ào, nói cái gì cô không hát hôm nay sẽ không ăn bánh kem!
Cảnh Mân như vậy làm cho cô cảm thấy kỳ lạ, nguyên lai tại trước mặt anh trai, cô lại có thể biểu hiện tính trẻ con được như vậy, khó trách vừa rồi vừa có chuyện sẽ khóc muốn tìm anh trai.
Cuối cùng Trần Việt thật đúng là bất cứ giá nào rồi, há miệng liền hát, kết quả hát chưa đến hai câu, miệng đồng thời bị anh em bọn họ che kín không kẽ hở.
Lông mày Cảnh Nhiên nhíu chặt, Cảnh Mân càng khóc tang thương hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn nói ra: “Trần Việt em sai rồi, em không nên bức anh hát, em không biết giọng của anh lại kém xa năng lực của anh như vậy, con người quả nhiên vẫn không có biện pháp thập toàn thập mỹ a!”
Buổi nói chuyện này nói đến hai người khác đều đầu đầy hắc tuyến.
Cảnh Mân khách quan nói thẳng, Cảnh Nhiên ngược lại không có tỏ vẻ gì, chỉ là trong lòng vụng trộm nhẹ nhàng thở ra, nếu