Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341154
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1154 lượt.
ai có thể giống cháu, cho cô ấy cuộc sống yên ổn nhất, bác cũng đã nói, bác ở trong mắt cô ấy đã thấy được tín nhiệm của cô ấy với cháu, đây là lý do cần nhất.”
Hai tay Cảnh Nhiên chống tại trên đùi mở ra, vô cùng nghiêm túc nói, quạt điện trên đỉnh đầu chuyển động ầm ầm, như là đang giúp đỡ phụ trợ ra khí thế kiên định lúc này của hắn.
Lão thái thái y nguyên hé miệng cười khẽ, trong nội tâm lại nhịn không được âm thầm gật đầu, người trẻ tuổi này, chợt nhìn lại, mặc dù có điểm chất phác, thực sự thật thà phúc hậu đến đáng yêu, thật sự thực sự rất quan tâm, nếu quả thật có thể cùng một chỗ với Trần Việt trôi nổi bất định, cũng không phải là một chuyện không tốt, mà cuối cùng mình cũng thật thích hắn.
Vừa nghĩ như thế, rất dĩ nhiên là sinh sôi ra một loại tâm lý mẹ vợ xem con rể, càng xem càng hài lòng, tuy còn chưa xem đến bát tự (ngày sinh tháng đẻ) của hai người bọn họ, nhưng tất cả không thể nói trước, tổng nên thử mới có thể biết!
“Tiểu Nhiên, bác cũng không biết nên giúp cháu như thế nào, bất quá bác cảm thấy chuyện bẻ thẳng Trần Việt, nhiều ít có chút hấp dẫn.”
Cảnh Nhiên vừa nghe, lập tức mừng rỡ, hai tay nắm tay, hai mắt loé sáng, “Bác gái tại sao cảm thấy hấp dẫn?"
Nguyên nhân cụ thể Trần nương nương cũng không nói rõ ràng được, chỉ nhớ rõ năm đó Trần Việt lớp 9, cô luôn ludịu dàng thuận nghe lời đột nhiên thay đổi như người khác, con người giống như bị rút trống không, cả ngày trầm mặc ít nói, cái xác không hồn, mỗi ngày đeo túi sách đến trường, trở về sẽ nhốt mình trong phòng, Trần nương nương biết rõ đã xảy ra chuyện, nhưng tại trên người Trần Việt khẳng định không hỏi ra nguyên cớ, vì vậy chạy tới trường học muốn biết tình huống một chút, giáo viên lại nói cho bà biết Trần Việt đã xin phép rồi, vài ngày không có đi học.
Tin tức này chấn Trần nương nương choáng váng, chuyện tự tiện xin nghỉ lớn như vậy, thấy thế nào cũng không như là chuyện con gái dịu dàng ngoan ngoãn của mình biết làm, nhưng cô lại làm.
Chẳng lẽ là kỳ thanh xuân phản nghịch đến? Lại tới quá đột ngột a!
Cuộc sống hôn nhân của Trần nương nương và Trần ba ba cuộc sống hôn nhân mới duy trì bốn năm liền lấy ly hôn xong việc, sự thật chứng minh, một cô gái tốt, một phụ nữ tốt chuyện sự nghiệp, cuộc sống hôn nhân của cô cũng không nhất định chính là tốt.
Vì cuộc sống hôn nhân ngắn ngủi, làm cho bà quyết định chuẩn bị cả đời độc thân, không đụng chạm tình yêu, cho nên nàng cũng không có quá nhiều yêu cầu, chỉ cần đứa bé trong bụng thuộc về một mình bà thì tốt rồi.
“Trần Việt nó có tâm kết (nút thắt trong lòng) a, chính là cái kết này bác không mở được, cũng không biết mở từ đâu, nhiều năm như vậy, nó vẫn luôn rất kiên cường, rất lạc quan, bác một lão thái bà cũng không thể nói nócái gì, chỉ là tình cảm của nó tựa như cưỡi ngựa xem hoa, qua vội vàng, điều này làm cho bác cũng rất sốt ruột nó.”
Lão thái thái thở dài, tiếp tục nói: “Những lời này bác chôn giấu nhiều năm, hôm nay nói ra, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái một chút, tiểu Nhiên, đáp ứng giúp cháu, bác cũng có lòng riêng, bởi vì bác hi vọng cháu sẽ là người có thể trợ giúp Trần Việt.”
Thần sắc Cảnh Nhiên ngưng trọng, tựa như nhận được một phần sứ mạng vĩ đại cứu vớt địa cầu, nghiêm túc gật gật đầu, làm như có thật nói: “Chuyện này liền gi¬ao cho cháu.”
Khoé miệng lão thái thái co quắp lại, bị biểu lộ như võ sĩ thấy chết không sờn kia làm cực kỳ muốn cười, vội vàng cầm lấy ly nước nhấp nhẹ một ngụm, che dấu vui vẻ lơ đãng từ khoé miệng tràn ra.
Đứa bé này thật sự rất thú vị, bà thích!
“Nha, đều đã trễ thế này, trở về không biết có thể kịp làm cơm tối hay không, dạ dày tiểu Việt gần đây không tốt, nếu như không có xã gi¬ao, nó nhất định sẽ về nhà ăn cơm.” Lão thái thái nhìn đồng hồ, nhịn không được niệm vài câu, con mắt thỉnh thoảng liếc về phía Cảnh Nhiên.
“Bác gái cháu đưa bác trở về, nếu như không chê, cháu có thể giúp đỡ bác nấu cơm.” Hắn xung phong nhận việc, không biết lại đúng ý trong lòng lão thái thái.
Vì vậy, cỗ xe cũ kỹ chạy bằng điện, chở Cảnh Nhiên cao lớn, cộng thêm lão thái thái nhỏ gầy, lần nữa lung la lung lay trên mặt đất đường.
Lần cuối cùng lão thái thái ngồi xe máy có lẽ phải ngược dòng đến cực kỳ lâu trước kia, bất quá loại cảm giác bị gió thổi mạnh như muốn rơi sạch tóc này, chỉ có thể dùng một chữ hình dung —— sướng.
“Aha. . . Tiểu Nhiên nhanh lên, chạy nhanh lên! Vượt qua xe phía trước.” Lão thái thái người già tâm chưa già, lắc đầu ở sau lưng hắn hét lớn.
Cảnh Nhiên nổi hắc tuyến đầy mặt và đầu cổ, cái xe già hỏng này của hắn nhanh nhất thì tốc độ là 60km/h, đây là hắn điên cuồng thúc giục công tắc điện mới miễn cưỡng đi lên, mà lão thái thái lại muốn vượt qua xe. . . Nếu hắn không nhìn lầm, hình như cái dấu hiệu phía sau đít xe là bốn ô nhỏ màu xanh trắng[1'>, lão thái thái này cũng quá biết chọn xe a, một ngón tay liền chỉ trúng cỗ xe quý giá.
“Bác gái, cái xe rởm này của cháu chỉ được tốc độ này, bác ngồi đỡ, về sau c