Tác giả: Quản Ngai
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
người nổi tiếng là khách quen của nàng.
- Thật đáng ngưỡng mộ, còn gì nữa không?
- Socrates cho bạn tốt mượn vợ, để tỏ rõ tình cảm của mình với bạn.
- Lão già biến thái, còn nữa không?
- Trên những bức tường ở các nơi công cộng tại Hy Lạp cổ, điêu khắc rất nhiều hình tượng nam nữ giao hoan.
- Lại bắt đầu biến thái rồi đấy?
- Không phải, họ dùng những hình tượng này để biểu lộ sự sùng bái thực, tránh tà đuổi ác thôi.
Tôi và Mũ Bò để nguyên quần áo, ôm nhau, nói với nhau câu được câu mất, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Thân hình Mũ Bò rất rắn chắc, đôi chân thon dài quấn lấy tôi, bộ ngực tràn đầy nhựa sống đè lên ngực tôi, hơi thở thơm nức mùi hương của con gái phả nhẹ vào cổ tôi. Cảm giác ham muốn chảy rần rật khắp huyết quản. Tôi cẩn thận phân biệt lại, phát hiện ra cảm giác ham muốn ấy đơn thuần chỉ xuất phát từ phần dưới cơ thể, chứ không phải từ bộ não, trong sự ham muốn không có thành phần “yêu”. Từ lâu tôi đã chán ghét kiểu quan hệ qua đường trăm lần như một ấy. Đành chỉ biết cười khổ, cố đè nén những cám dỗ nhục thể xuống, lẩm nhẩm đếm, một lúc sau thì ngủ thiếp đi.
Những mạch núi dài kéo dài không dứt chạy hai bên đường quốc lộ. Dõi mắt nhìn ra xa, ngoài đá ra thì không thấy gì hết, ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống mặt đá phản xạ ra những tia sáng rực rỡ, tựa như vầng hào quang thắng lợi trong cuộc chiến tranh đoạt không gian sinh tồn với màu xanh của thực vật? Đá ở đây có màu xám hay xám đen nhưng xe đi qua một nơi gọi là Tây Hồ trấn, đá lại biến thành màu đen tuyền, trông rất thần bí và khủng bố. Hai bên đường lúc nào cũng có thể thấy những bức tường đổ nát, và những cây cỏ lạc đà với sức sống mạnh mẽ đang ngoan cường chống lại sự khắc nghiệt của sa mạc. Tôi không khỏi thầm thở dài cảm thán trước nhiều loài thực vật còn chưa biết tên trong sa mạc đang dùng thân thể mình để ca ngợi sự sống, châm chọc tử thần chỉ còn cách mình trong gang tấc. Chợt có cảm giác hổ thẹn.
Chiều tối hôm sau, chúng tôi đến động đá Mạc Cao ở Đôn Hoàng.
Sau khi thưởng thức các bức bích họa trong động, tôi và Mũ Bò kiếm một chỗ mát mẻ ngồi nghỉ ngơi, bắt chuyện với một người làm công ở gần đó. Anh ta nói ở mé phải chỗ này có một dòng sông cạn, cạnh đó là một quần thể động đá còn đang trong giai đoạn nghiên cứu, nên vẫn còn giữ nguyên được trạng thái nguyên thủy, đáng xem hơn ở đây nhiều. Người làm công đó còn nói cơ quan quản lý đã rào chỗ đó lại, người ngoài không được vào trong. Mũ Bò nháy mắt với tôi một cái, tôi hiểu ý, khẽ gật đầu đáp lại.
Đêm xuống, du khách tản về các nhà nghỉ, khu du lịch vắng tanh
Núi Minh Sa dưới ánh trăng trông thật tĩnh lặng và thanh bình. Động đá Mạc Cao như hàng lông mày kéo dài dưới chân núi. Cạnh đó là một dòng sông đã cạn khô, lòng sông hằn lên những nếp như vẩy cá, lấp lánh dưới ánh trăng.
- Đến La Bố Lạp tìm xương người chết một ngàn năm trước, mang về nhà gối đầu.
- Như vậy có phải là lấy trộm văn vật không?
Mũ Bò hỏi.
- Là lấy, không phải trộm. Nếu mà đem đi bán, thì mới là trộm. Chúng ta chỉ đổi chỗ của nó thôi. Để trong tủ kính lạnh lẽo của viện bảo tàng, làm sao bằng để dưới gối chúng ta vừa ấm áp vừa dễ chịu được.
- Tôi thích anh rồi đấy, chuyện gì cũng tìm được một lý do hợp lý, giỏi thật!
Tôi và Mũ Bò quyết định dựng lều ở bên bờ sông khô cạn.
Hai người chui vào trong lều, mở lỗ thông gió ra, vừa ngắm nhìn bầu trời đầy sao vừa nói chuyện. Mũ Bò muốn nghe chuyện thám hiểm, tôi bèn kể cho cô nghe câu chuyện. Heinrich Schliemann phát hiện ra thành cổ Tiryns, kể đến khi Mũ Bò kêu buồn ngủ mới thôi. Tôi chui ra khỏi lều, ngồi dưới ánh trăng, bật máy nghe nhạc lên nghe bài “Thời gian” của Hứa Nguy.
“Thời gian” có một sức mạnh làm lay động lòng người. Mỗi lần tiết tấu như nước chảy của nó vang lên, tôi phảng phất như nhìn thấy dòng thời gian đang chảy dưới chân mình như một dòng suối nhỏ, nước không quá mắt cá chân, lững lờ chảy qua. Tiếng đàn tạo nên một không gian rộng lớn, tựa như những câu chuyện bể dâu đang chìm dần phía sau năm tháng. Mỗi lần nghe, tôi đều có cảm giác như mình đang đi xuyên qua con đường hầm của thời gian, quầng sáng lúc sáng lúc tối của hoàng hôn hắt lên gương mặt, phía trước là tương lai thần bí mịt mùng, phía sau là thanh xuân đã bị phung phí gần hết, cảm giác ấy, thật sự rất thương cảm.
Đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: nếu như bây giờ mà chết, cả đời tôi sẽ hối hận nhất điều gì?
Một chuyện là khi mẹ qua đời tôi không thể gặp mặt bà lần cuối. Chỉ có thể đứng dưới ống khói cao cao của đài hỏa thiêu, nhìn làn khói xanh nhàn nhạt tượng trưng cho mẹ bay lên trời cao. Làn khói xanh ấy, là ấn tượng cuối cùng của tôi về “mẹ”. Sau đó tôi bắt đầu sống cuộc sống không nương không tựa: phiêu bạt giãy dụa giữa biển người mênh mông, không tìm được nơi để về, cũng không có gì để gửi gắm. Cho đến khi gặp được Bất Bất, có được em. Tuy chỉ là hình thức, nhưng đối với tôi đã là vô cung quý giá. Từ đó tôi đã học được cách gửi gắm ước mơ và