Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Cạnh Thiên Đường

Bên Cạnh Thiên Đường

Tác giả: Quản Ngai

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.

hy vọng của mình vào Bất Bất, tìm kiếm sự ấm áp và an ủi ở nơi em.
Còn một việc nữa, là chia tay với Bất Bất, cũng không được gặp em một lần cuối cùng, cả một câu oán trách cũng không có cơ hội để nói.
Việc cuối cùng, có lẽ là muốn nói với Lông Mi một chuyện, nhưng mãi vẫn không thể mở miệng nói với em.
Nghĩ lại những gì mình coi là việc hối hận trong đời, thực ra cũng chỉ có thế, ngược lại còn cảm thấy thoải mái. Nếu gánh nặng của cuộc đời chỉ có vậy, tôi hoàn toàn có thể sống thoải mái hơn rất nhiều, không cần phải nghĩ ngợi mông lung làm gì nữa.
Rời hang Mạc Coa, chúng tôi lại đi Ngọc Môn Quan, Dương Quan, cuối cùng thì đến thành phố ma quỷ Ya Dan.
Trời đã gần tối, tôi quyết định dựng lều ngủ ngoài trời. Bên dưới vách núi cạnh đó là những bức tượng động vật, tượng đầu người bị gió bào mòn làm cho hình dạng trở nên hết sức kỳ quái, nhiều nhất là lầu tháp, tương thành. Tôi và Mũ Bò đều không khỏi thầm sợ hãi trước sức mạnh của thiên nhiên vĩ đại.
Chợt nhớ tới bức Guernica của Picasso, một bức danh họa được sáng tác để kháng nghị lại quyết định phá hủy thành cổ Guernica. Có lẽ bởi vì ý nghĩa của cả hai đều nằm ở phá hoại và hủy diệt? Guernica là sự phá hoại và hủy diệt dã man của con người với văn minh, Ya Dan lại là sự hủy hoại vô tình của thời gian với mặt đất. Hủy diệt xét về một ý nghĩa nào đó thì chính là sáng tạo. Ví dụ như hủy diệt thành phố cổ Pompeii, ngược lại tạo ra một cơ hội cho con người tìm hiểu lịch sử. Có lẽ tình cảm cũng vậy, biết đâu sự hủy diệt của tình cảm cũ, sẽ mang đến một cơ hội cho tình cảm mới nảy mầm?
Tại sao chuyện gì cũng có thể làm tôi liên tưởng đến cái thứ được gọi là tình cảm đó vậy?
Thật mệt mỏi.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi chạy thẳng tới Liễu Viên.
Chiếc moto ba bánh không biết mệt mỏi cắt ngang sa mạc Gobi nóng bỏng.
Nghe lại mấy bài nhạc Country cũ như “Tie a Yellow Ribbon Round the Old Oak Tree”, “Take me home Country road”, cảm nhận sâu sắc phong thổ nhân tình miền Tây đất nước.
Mũ Bò gác chiếc ủng dài của mình lên thùng xe. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy bò rất ngắn, tà váy tung bay theo gió, làm đám lái xe chạy qua đều tròn mắt ra nhìn, thi thoảng lại vang lên tiếng huýt sáo cợt nhả. Mũ Bò cũng huýt sáo đáp lại.
- An ủi nhãn cầu của đám lái xe hả?
Tôi hỏi đùa.
- Ừ. Thực ra bọn họ rất vất vả, cho họ thưởng thức một chút cũng không sao.
Mũ Bò nở một nụ cười giả tạo.
- Xem “Sắc Tình Sa Mạc” chưa?
- Có gì không? Đàn ông trong sa mạc cưỡng dâm đàn bà con gái hả?
- Ngược lại ấy chứ. Đàn ông trong sa mạc còn cưỡng dâm cả đàn ông nữa cơ!
Phong cảnh dọc đường làm tôi say mê nhìn ngắm.
Những mạch núi dài kéo dài không dứt chạy hai bên đường quốc lộ. Dõi mắt nhìn ra xa, ngoài đá ra thì không thấy gì hết, ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống mặt đá phản xạ ra những tia sáng rực rỡ, tựa như vầng hào quang thắngợi trong cuộc chiến tranh đoạt không gian sinh tồn với màu xanh của thực vật? Đá ở đây có màu xám hay xám đen nhưng xe đi qua một nơi gọi là Tây Hồ trấn, đá lại biến thành màu đen tuyền, trông rất thần bí và khủng bố. Hai bên đường lúc nào cũng có thể thấy những bức tường đổ nát, và những cây cỏ lạc đà với sức sống mạnh mẽ đang ngoan cường chống lại sự khắc nghiệt của sa mạc. Tôi không khỏi thầm thở dài cảm thán trước nhiều loài thực vật còn chưa biết tên trong sa mạc đang dùng thân thể mình để ca ngợi sự sống, châm chọc tử thần chỉ còn cách mình trong gang tấc. Chợt có cảm giác hổ thẹn.
Trên con đường trải nhựa thẳng tắp, thấp thoáng xuất hiện một bóng người.
Trời nóng bức. Măt đường bốc lên một luồng khí nóng, nhìn từ xa, trông như một đầm nước, còn người kia thì đang đung đưa đi trên mặt nước. Lái xe lại gần. Là một người đàn ông, mặc quần áo bò, lưng đeo balô to nhưng bước đi vẫn rất nhanh nhẹn dứt khoát.
“Trông có giống Brad Pitt trong phim “Thelma & Louise” không? Cho người ta đi nhờ một đoạn nhé?”
Mũ Bò nhìn người đàn ông lạ, cảm thấy rất hứng thú.
Nhìn vẻ mặt đầy hi vọng của Mũ Bò, tôi đành gật đầu, cho xe giảm giần tốc độ, rồi dừng lại cạnh người đàn ông kia.
“Này! Đi đâu đấy?”
Mũ Bò vươn người ra hét lên.
Người đàn ông kia dừng bước nhìn sang phía chúng tôi, rồi ném bịch chiếc ba lô xiống đất, làm cát bay tung tóe.
“Ca Thập”
Người đàn ông lấy tay che mắt, nhìn về phía trước.
“Du lịch à?”
“Không, đi khảo cổ.”
“Khảo cổ? ”
Mũ Bò nghiêng đầu nhìn tôi, cười thích thú.
“Không phải chuyên nghiệp, chỉ là nhà khảo cổ nghiệp dư thôi, chơi cho vui ấy mà!”
Anh ta khiêm tốn nói.
“Anh đi bộ thế này à?”
“Dọc đường cũng có bắt xe đi nhờ, nhưng đoạn này không có xe nào, đành đi bộ cho xong.”
Người đàn ông hình như đã lâu chưa được uống nước, khóe miệng khô cong, giọng nói khàn khàn, vừa nói vừa không ngừng nuốt nước miếng.
Mũ Bò lấy cái bình nhỏ đựng Whiskey của tôi đưa cho đối phương. Người đàn ông bán tín bán nghi nhận lấy, thử một ngụm nhỏ, liếm liếm mép, nhìn chúng tôi cười cười rồi lại làm thêm mấy ngụm nữa. Điệu bộ lúc uống rượu của người đàn ông rất thoải