XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Nhau Trọn Đời

Bên Nhau Trọn Đời

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

Ngọn lửa vừa dịu xuống lại đột ngột bùng cháy, Dĩ Thâm bế xốc Mặc Sênh vào phòng ngủ, đặt chị lên giường.
Vẫn nên ở đây.
Có gì khác không? Mặc Sênh không hiểu, nhưng chị đã không còn sức để hỏi. Cơ thể đàn ông hừng hực nóng ấm của Dĩ Thâm ép lên thân thể chị, đôi môi, lưỡi nóng ran điên cuồng chiếm hữu từng tấc cơ thể chị, đưa chị vào một thế giới quay cuồng, lịm say, ngây ngất chưa từng thấy… cho đến khi tất cả dịu lại…
Mặc Sênh ngủ chập chờn không yên giấc, nửa đêm đột nhiên thức giấc, chỗ bên cạnh trống không, đưa mắt nhìn quanh, thấy Dĩ Thâm đứng bên cửa sổ.
Có lẽ do đêm tối, Mặc Sênh bỗng cảm thấy thật nặng nề, nặng nề đến khó thở. Hình như cảm nhận được cái nhìn của chị, Dĩ Thâm quay đầu lại, đêm tối chị không nhìn thấy cái gì ẩn chứa trong mắt anh.
Dĩ Thâm tắt thuốc lá, đến bên giường, lật chăn, nằm sát bên chị, nhẹ nhàng vòng tay ôm chị. Mặc Sênh im lặng hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi, bật hỏi:
- Dĩ Thâm, anh đang nghĩ gì thế? – Giọng chị lo lắng.
- Không có gì, chỉ là có một số chuyện anh đã nghĩ thông.
“Nghĩ thông chuyện gì cơ?” Mặc Sênh muốn hỏi nhưng miệng chị đã bị môi anh gắn chặt.
- Mặc Sênh, hãy để tóc dài đi!
Sao? Mặc dù không hiểu tại sao Dĩ Thâm lại nhắc đến chuyện mái tóc, nhưng Mặc Sênh bỗng thất bất yên, chị lo lắng hỏi:
- Tóc em xấu lắm phải không?
Dĩ Thâm hôn lên tóc chị, khiêu khích sự tự tin yếu ớt của chị:
- Mặc Sênh, đúng là rất xấu!






Mãi mãi
Sáng hôm sau dậy muộn là lẽ đương nhiên.
Vẫn là Dĩ Thâm đánh thức. Không biết anh đã dậy từ lúc nào, trông người rất chỉnh tề, tay cầm điện thoại di động của chị:
- Gọi em đấy.
Ôi. Mặc Sênh khó nhọc mở mắt, giơ tay đón điện toại từ tay Dĩ Thâm, vừa cầm máy đã nghe thấy tiếng chị Trần quát tháo loạn xạ:
Mặc Sênh giơ bàn tay lên, say mê ngắm nhìn cái nhẫn, nó hài hòa một cách kì lạ với những ngón tay thanh tú trắng muốt của chị. Dưới ánh mặt trời mùa đông, nó phát ra những tia sáng rực rỡ long lanh. Trong mắt Mặc Sênh cũng lấp lánh niềm vui như trẻ nhỏ.
- Em chỉ còn không đến mười phút! – Dĩ Thâm mỉm cười giục chị.
- Mười phút? Chết rồi! – Trong đầu Mặc Sênh lập tức hiện ra khuôn mặt cau có của chị Trần.
Không kịp nói lời chia tay, Mặc Sênh xách hành lí chạy thẳng. Trong khi chạy không kìm chế được, thỉnh thoảng chị cúi đầu nhìn vào cái nhẫn lấp lánh trên tay, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc vô bờ.
***
HongKong
Đoàn đại biểu của tạp chí Tú sắc đi HongKong lần này là để đàm phán chuyện hợp tác với một tạp chí của HongKong. Vốn không liên quan đến Mặc Sênh nhưng do Mặc Sênh thạo tiếng Anh, nên họ đưa chị làm phiên dịch.
Do đã chuẩn bị chu đáo, cuộc đàm phán diễn ra khá thuận lợi. Ba ngày sau, hai bên đã ký hợp đồng hợp tác. Xong việc, cả đoàn kéo nhau đi shopping.
- Chúa ơi, sao đồ trang sức, đồ mỹ phẩm ở đây rẻ thế.
- Chết thật, cái dây chuyền đứng như thế này tôi mua ở nhà đắt hơn đến một ngàn – Chị Trần xuýt xoa tiếc rẻ.
Vốn chỉ định đi cùng Mặc Sênh không mua gì nhiều, vậy mà chị Trần mua bao nhiêu là thứ hơn cả Mặc Sênh. Họ đi ngắm nghía mua sắm suốt cả một buổi tối ở cái đất HongKong vốn không hề có ban đêm này. Kết quả ai nấy đều thấm mệt, còn mệt hơn cả mấy ngày làm việc vừa rồi.
Về đến khách sạn, vừa vào phòng chị Trần đã nằm vật ra giường như người ốm nặng.
Mặc Sênh nhìn điện thoại trên bàn, do dự không biết có nên gọi cho Dĩ Thâm.
- Gọi nhanh lên, điện thoại công quỹ đấy.
Mặc Sênh giật mình, quay người thấy chị Trần trở mình, mắt vẫn nhắm nghiền.
“Không biết có phải chị ấy nói mê không?”
Nhấc ống nghe, nhấn những con số đã quá quen thuộc.
Từ đầu dây bên kia lập tức vọng đến giọng nói trầm ấm quen thuộc của Dĩ Thâm:
- Mặc Sênh
Mặc Sênh ngẩn người:
- Sao anh biết là em? Anh đoán ra ư?
- Trên điện thoại có hiện số.
- Ra vậy! Anh đi làm về chưa?
- Em đang gọi về nhà mà.
Mặc Sênh ngẩn người vì sự ngớ ngẩn của mình.
Bên kia cũng im lặng giây lát, hình như Dĩ Thâm thở dài:
- Mấy ngày nay em làm những gì?
Mặc Sênh bắt đầu kể tình hình công việc. Khi không biết nói gì Dĩ Thâm thường chuyển đề tài, vậy là gọi hết cả giờ đồng hồ. Tắt máy, Mặc Sênh vẫn đắm mình trong cuộc nói chuyện vừa rồi với Dĩ Thâm, vẫn thầm nói chuyện với anh.
Còn bên kia, Dĩ Thâm tuy bỏ máy, cầm bút mãi vẫn không viết được chữ nào.
“Nói nhiều như vậy mà không ho, có lẽ cô ấy đã hết cảm rồi”.
***
Văn phòng luật sự Viêm Hướng Hà dạo này thắng lợi liên tục. Sau cuộc họp hàng tuần mọi người đều vui vẻ chưa muốn giải tán, họ dứt khoát đòi ba vị luật sư khao. Lại thêm Viêm là người thích tụ tập vui vẻ, anh ta vung tay vẻ hào phóng:
- Được rồi, được rồi, khao thì khao, muốn đi ăn ở đâu các vị cứ đề xuất, luật sư Hà của chúng ta sẽ bao tất.
Vòng vo mãi hóa ra lại đẩy trách nhiệm sang người khác? Dĩ Thâm từ khi kết thúc cuộc họp đến giờ không nói gì, giờ chỉ buông hai chữ ngắn gọn:
- Lý do?
- Còn lý do nào nữa? – Viêm tỏ vẻ bí mật – Lẽ nào cậu không b