Tác giả: Thương Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
Chương... yêu con?”
“Đúng vậy, Hải Thiên rất yêu con!” Giáo sư Tô không hề do dự. “Yêu con không lời nào tả xiết.”
Liễu Địch ngẩn người, mãi mới có phản ứng: “Sao... sao Giáo sư biết... thầy... yêu con?”
Giáo sư Tô thở dài, vẫy tay ra hiệu cho Liễu Địch ngồi xuống. “Liễu Địch, con còn nhớ hôm ta gặp lại Chương Ngọc ở văn phòng không? Lần Chương Ngọc đuổi con ra ngoài ấy?”
Liễu Địch gật đầu.
“Buổi nói chuyện với Hải Thiên hôm đó là cuộc trò chuyện đau khổ nhất trong cuộc đời ta.” Giáo sư Tô chìm vào ký ức đau đớn, vẻ mặt ông vô cùng nặng nề và bi thương. “Hải Thiên mất tích là nỗi đau rất lớn của ta. Sau một thời gian dài tìm kiếm mà không có kết quả, ta thậm chí đã cho rằng nó không còn sống trên cõi đời này. Nhưng ta nằm mơ cũng không ngờ Hải Thiên lại ra nông nỗi đó. Khi nhìn thấy nó dò dẫm pha trà cho ta, ta cảm thấy thà ta nghe tin nó chết còn hơn là chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Liễu Địch, nỗi đau trong lòng ta, có lẽ bây giờ con đã hiểu được ít nhiều. Còn lúc đó con chưa thể lĩnh hội, bởi vì con chưa gặp một Hải Thiên tràn đầy sức sống. Hôm đó, ta không thể kiềm chế, ra lệnh cho Hải Thiên về nhà, về Trúc Ngâm Cư ngay lập tức. Ta không thể nhìn nó chịu khổ cực như vậy. Nhưng nó đã từ chối, nó nói: “Bác Tô, tuy bây giờ con chẳng có gì cả, nhưng ít nhất con vẫn có thể sống tự lập. Như vậy, con mới giữ được sự tôn nghiêm làm người. Nếu con đi theo bác, con sẽ trở thành một kẻ ăn bám đáng thương, không còn sự tôn nghiêm và nhân cách.” Hải Thiên coi nhân cách và sự tôn nghiêm còn quan trọng hơn mạng sống. Nó vốn là người cao ngạo từ cốt tủy, không khó khăn, gian khổ nào có thể đánh bại. Nhưng làm sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn nó chịu khổ. Nó thậm chí còn gọi ta là “bác Tô” chứ không gọi là “bố”. Nó cố ý giữ khoảng cách với ta, nó không muốn làm liên lụy tới ta. Nhưng ta có thể bỏ mặc con trai của mình sao? Ta đã hét lên với nó: “Hải Thiên, con không thể ích kỷ như vậy, không thể vì một chút tôn nghiêm của con mà tàn nhẫn cướp đoạt tư cách làm cha của bố, con không có quyền cướp đi người con trai của bố!” Hải Thiên trầm mặc. Một lúc sau, nó nói bằng giọng bình tĩnh: “Đúng vậy, con đã cướp đi con trai của bác, vậy con sẽ trả lại cho bác một cô con gái. Liễu Địch xứng đáng làm con gái bác.”
“Thầy Chương...” Liễu Địch đau khổ gọi khẽ. Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Giáo sư Tô lại dặn cô đến Trúc Ngâm Cư, tại sao ông lại vội vàng đi tìm cô lúc cô mới nhập học, tại sao ông lại đối xử với cô tốt như vậy.
“Liễu Địch!” Giáo sư Tô nhận ra tâm tư của cô. “Ta đối xử tốt với con không chỉ vì Hải Thiên giao phó. Hải Thiên nói đúng, con xứng đáng làm con gái của ta. Chỉ sợ ta không xứng làm cha của con.”
“Giáo sư đừng nói nữa, con hiểu!” Liễu Địch cất giọng thành khẩn. “Giáo sư kể tiếp đi ạ!”
Giáo sư Tô thở dài, uống một ngụm trà rồi kể tiếp: “Nghe Hải Thiên nói vậy, ta có phần ngạc nhiên. Sắc mặt nó không chút biểu cảm nhưng sống với nó nhiều năm, ta biết nhất định có tình cảm gì đó đang nảy nở trong trái tim nó, thế là ta hỏi: “Con yêu cô bé đó đúng không?” Hải Thiên gượng cười, chỉ tay về phía chậu hoa nhài trên bệ cửa sổ. “Cô ấy thuần khiết như chậu hoa nhài này. Nếu nhốt cô ấy ở trong phòng tối, liệu cô ấy còn có thể sinh trưởng và nở hoa?” Ta không thể trả lời câu hỏi của nó. Một lúc sau, ta hỏi: “Cô bé đó thì sao? Nó có yêu con không?” Hải Thiên trầm mặc một lúc mới trả lời: “Con đang cố gắng để cô ấy đừng yêu con!”.”
Nói đến đây, Giáo sư Tô đột nhiên ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Liễu Địch chăm chú, sau đó cất giọng hiền từ và bi thương: “Liễu Địch, ta dám khẳng định Chương Ngọc yêu con bằng tình cảm cố chấp, nhẫn nhịn và đau khổ. Nó yêu con sâu sắc đến mức không muốn để tình yêu của nó ảnh hưởng đến tương lai và danh dự của con.”
Lời của Giáo sư Tô như quả bom lớn nổ tung trong đầu Liễu Địch, lay động mọi hồi ức chôn sâu dưới đáy lòng cô. Rất nhiều chuyện cũ như cảnh đặc tả trong phim điện ảnh hiện lên trong đầu cô. Liễu Địch ôm đầu, gục xuống bàn đá. Cô nhớ đến hình ảnh thầy Chương đợi cô trong buổi tối tuyết rơi đầy trời, hình ảnh thầy đội mưa gió đến địa điểm thi động viên và cam đoan với cô, thầy ngày ngày cùng cô đợi giấy báo trúng tuyển, thầy lần đầu kể chuyện cuộc đời mình ở văn phòng, thầy bộc lộ tình ý khi chơi guitar ở ngôi nhà nhỏ, thầy vòng tay ôm cô ở bến xe, rồi nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời đó... Trời ạ, cô thật hồ đồ! Tại sao cô không nhận ra, ngay cả sự cự tuyệt lạnh lùng cũng thể hiện tình yêu sâu sắc của thầy? Vậy mà cô còn tủi thân, còn thờ ơ, thậm chí hai tháng nay còn quên mất thầy.
Cảm giác hối hận, đau khổ, cảm động, áy náy.... lại một lần nữa tràn ngập trong lòng Liễu Địch. Cô ngẩng đầu, cất giọng tự trách: “Giáo sư Tô! Con thật đáng chết! Con không biết thầy luôn yêu con!”
Giáo sư Tô lắc đầu. “Liễu Địch, con đừng tự trách bản thân. Con còn quá trẻ, vẫn chưa hiểu thế nào là tình yêu.”
“Không, bây giờ con đã hiểu rồi!” Trong mắt Liễu Địch như bùng cháy một đốm lửa. “Con yêu thầy Chương, yêu thầy ấy bằng cả trái tim mình. Con phải nói cho th