Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bến Xe

Bến Xe

Tác giả: Thương Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.

ầy biết là con yêu thầy. Thầy sẽ không bao giờ phải chịu cô đơn một mình, vì bất kể gặp phải khó khăn gì, con cũng sẽ ở bên thầy! Con sẽ là đôi mắt của thầy. Đúng vậy, con sẽ là đôi mắt của thầy. Con sẽ giúp thầy trở lại với công việc sáng tác. Milton, Homer, B.R.Epomehk chẳng phải đều là nhà thơ, nhà văn khiếm thị hay sao[2'>? Dựa vào tài năng của thầy nhất định thầy sẽ trở thành một nhà văn xuất sắc. Giáo sư Tô...” Liễu Địch nắm tay Giáo sư Tô. “Giáo sư hãy mua giùm con vé tàu hỏa, ngày mai con sẽ đi thăm thầy. Mai là thứ Bảy, con không cần xin nghỉ học, Chủ nhật con sẽ quay về. Trong điện thoại thầy chẳng nói câu nào, con thật sự lo thầy xảy ra chuyện. Hơn nữa, con nghe thấy những tiếng thì thầm to nhỏ và tiếng cười xấu xa. Thầy nhất định gặp phiền phức rồi. Con phải quay về, con phải quay về ngay, con sẽ giúp thầy giải quyết rắc rối. Hai người dù sao cũng mạnh hơn một người. Giáo sư Tô, con nhất định phải về với thầy.”
[2'> John Milton (1608-1674): nhà thơ, soạn giả, nhà phê bình văn học người Anh. Homer: nhà văn, người hát rong truyền thuyết thời cổ Hy Lạp được công nhận là tác giả của hai trường ca Iliad và Odyssey. B.R.Epomehk (1889-1952): nhà thơ người Nga.
“Liễu Địch, con đừng quá xúc động!” Giáo sư Tô quả quyết cắt ngang lời cô. “Có lẽ không phải Hải Thiên gặp phiền phức, mà là nó nhận ra tình cảm của con, sợ làm liên lụy đến con nên mới cố ý làm vậy.”
“Dù thế nào con cũng phải quay về!” Liễu Địch kiên định nói. “Thầy Chương sống trong cô quạnh và đau khổ như vậy, con phải nói cho thầy biết, trên thế giới này có một người yêu thầy, coi thầy còn quan trọng hơn mạng sống của cô ấy. Dù chỉ là một cô gái bình thường nhưng cô ấy sẽ gắn kết sinh mệnh của cô ấy với sinh mệnh của thầy. Như vậy thầy sẽ không cô đơn nữa.”
“Liễu Địch!” Giáo sư Tô sững sờ nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Cô bé vô cùng thuần khiết, cô bé là người có tư tưởng, có chủ kiến, dám yêu, dám hận. Cô bé yêu Hải Thiên không phải vì sự xúc động nhất thời. Thế nhưng.... Vẻ mặt Giáo sư Tô đột nhiên trở nên nặng nề. “Liễu Địch, con đã nghĩ tới chưa, tình yêu của các con liệu có kết quả không? Bố mẹ con sẽ nói thế nào? Dư luận xã hội sẽ phản ứng ra sao? Ngoài ra, Hải Thiên còn là... người khiếm thị. Thế giới của người khiếm thị như thế nào, con có hiểu nổi không? Con yêu Hải Thiên, con sẽ phải chăm sóc nó cả đời. Việc chăm sóc một người mù sẽ khiến con phải hy sinh rất nhiều, kể cả việc học tập, sự nghiệp của con và những thứ khác nữa. Con sẽ phải đối mặt với khó khăn mà con không tưởng tượng nổi. Trước mỗi khó khăn, con đều phải hao tổn nhiều tinh thần và sức lực để khắc phục. Công việc của Hải Thiên không ổn định, nó đứng trước nguy cơ bị mất việc bất cứ lúc nào, trong khi con vẫn còn đi học. Vấn đề kinh tế là bài toán rất nan giải. Các con phải đối mặt với áp lực từ mọi phía, chúng đủ đánh gục các con. Hơn nữa, có thể con còn phải đối mặt với trở ngại xuất phát từ Hải Thiên. Tâm hồn của người mù rất nhạy cảm, ta không dám nói Hải Thiên không hề cảm thấy tự ti. Có thể trước mặt người khác, nó không tự ti, nhưng khi đối diện với con, ta không dám bảo đảm điều đó... Những điều này, con đã nghĩ tới chưa?”
Liễu Địch cúi đầu, cô không có cách nào phủ nhận lời nói của Giáo sư Tô. Đây là sự thật không thể trốn tránh. Trầm tư một lát, Liễu Địch ngẩng đầu, vẻ mặt cô trang nghiêm, nơi đáy mắt bộc lộ sự quyết tâm bất chấp tất cả. Cô lên tiếng, giọng rõ ràng, tràn đầy sức mạnh: “Giáo sư Tô, con biết những điều Giáo sư nói đều là sự thật, hoặc sắp trở thành sự thật. Nhưng nếu con trốn tránh, một mình thầy Chương sẽ phải gánh chịu tất cả khó khăn này. Con nghĩ, một khi yêu nhau thì cả hai người phải cùng gánh vác khó khăn. Con không bận tâm con phải hy sinh bao nhiêu, mất đi bao nhiêu, con chỉ muốn nói, kể từ ngày hôm nay, sinh mệnh và tâm hồn của con hòa vào sinh mệnh và tâm hồn của thầy. Nỗi đau của thầy cũng là nỗi đau của con, niềm vui của thầy chính là niềm vui của con. Chúng con vinh nhục cùng hưởng, không phải là chuyện ai hy sinh cho ai. Nếu cuộc đời thầy là một cái giếng khô, con cũng sẽ ở dưới giếng khô với thầy, cho đến khi chúng con cùng đào tới được một mạch nước ngọt trong lành. Nếu số mệnh đã định thầy phải sống trong địa ngục, con cũng sẽ xuống địa ngục với thầy. Hai người chịu tội dưới địa ngục dù sao cũng tốt hơn một người lẻ loi trên cõi đời. Tóm lại, con biết rõ tương lai của chúng con sẽ gặp phải rất nhiều chông gai. Sau khi vượt qua tất cả, có lẽ chúng con sẽ đến được một thế giới tươi đẹp, cũng có thể chúng con sẽ nghèo khó, vất vả một đời, hoặc không thể vượt qua được chông gai. Dù kết quả thế nào, con cũng đi theo thầy!”
Giáo sư Tô bị chấn động bởi lời bày tỏ tình cảm thẳng thắn và sâu sắc của Liễu Địch. Ông nhìn cô chăm chú. Gương mặt trắng ngần của cô ửng đỏ vì xúc động, trong cặp mắt đen láy như bùng cháy một ngọn lửa. Toàn thân cô như tỏa ra ánh hào quang làm rung động lòng người. Cô thật đẹp, một vẻ đẹp thuần khiết và thông tuệ. Giáo sư Tô bất giác thở dài, một cô bé tuyệt vời như vậy mà Hải Thiên lại không thể n