Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1294 lượt.
cô có muốn diễn tiếp không."
Lý Viện Viện đặt tay vào cửa tủ, hỏi: "Lần này diễn vở nào?"
"Khổng Tước Đông Nam Phi."
Lý Viện Viện hứng thú hẳn lên, mấy hôm nay đọc sách, Lý Viện Viện biết vở "Khổng Tước Đông Nam Phi" này trước đây gọi là "Thê tử của Tiêu Trọng Khanh", hồi còn ở Đại Đường, lúc buồn chán cô cũng từng đọc bài nhạc phủ* này. Nhất thời, cô lại nhận thấy cảm giác liên quan kỳ lạ khi vượt nghìn năm thời gian tới đây. Cô vui vẻ gật đầu, nói: "Vở kịch này tôi biết. Muốn tôi nhập vai ai?"
*Đọc thêm về thể loại nhạc phủ và vở kịch được nhắc đến tại đây: www.saimonthidan.com/?c=article&p=1579
"Mẫu thân của Tiêu Trọng Khanh."
"..." Lý Viện Viện nghĩ: "Lại sắm vai ác, còn già cả nữa..."
Trương Nam ôn hoà hỏi: "Cô đồng ý không?"
Lý Viện Viện suy nghĩ một lát, rồi cười nói: "Được, tôi đóng. Tôi đoán lần trước anh được làm đạo diễn, vậy lần này thể nào cũng được đóng vai chính, đến lúc đó tôi sắm vai mẹ anh, mượn việc công trả thù riêng một chút, chắc hẳn sẽ rất thú vị."
"Được, vậy để tôi báo lại với thầy."
Bên kia xong việc định cúp điện thoại, Lý Viện Viện nhìn bàn tay mình đặt trên tủ lạnh, bỗng dưng bật thốt: "Nghe nói trước đây tôi từng thích anh, cho hỏi tại sao anh không vừa mắt tôi?"
Đối phương trầm ngâm, như thể đắn đo cân nhắc rồi mới trả lời: "Cảm thấy không hợp."
Lý Viện Viện dò hỏi: "Do dáng người tôi đúng không?"
"Cũng có một phần do nguyên nhân này..."
"Cảm ơn anh!" Lý Viện Viện thoả mãn cúp máy.
Cảm ơn anh ta đã giúp cô có động lực buông cửa tủ lạnh ra...
Lúc Yến Tư Thành về nhà, Lý Viện Viện đang nằm ngay đơ trên giường, bởi nghĩ đi ngủ thì sẽ không thấy đói.
Nghe tiếng đóng cửa lại, cô hé mắt nhìn Yến Tư Thành: "Tư Thành về rồi à."
"Đánh thức công... Đánh thức em à?"
Lý Viện Viện lắc đầu: "Anh mau chóng rửa ráy rồi đi ngủ thôi." Cô mơ màng lẩm bẩm: "Ngủ rồi sẽ không đói bụng nữa."
Yến Tư Thành thính tai, nghe thấy rõ những lời này, anh cau mày mở tủ lạnh ra, thấy cơm chiều mà mình chuẩn bị trước khi đi Lý Viện Viện không hề động đến, ngay cả bát cháo còn thừa ban sáng cũng vẫn còn nguyên trong tủ.
Yến Tư Thành ngó Lý Viện Viện đang cuộn tròn như con tôm nằm trên giường, mày cau càng chặt.
Hôm sau, Lý Viện Viện cơ hồ bị hương thơm thức ăn dựng dậy. Cô ngồi dậy, tóc tai bù xù, đầu óc lơ mơ, nhưng đôi mắt thì phát hiện ra ngay đồ ăn trên bàn: "Vằn thắn thịt lợn! Há cảo hấp! Cháo da!"
Lý Viện Viện đọc rõ tên từng món. Yến Tư Thành ngồi ngay ngắn cạnh bàn uống nước: "Viện Viện, anh mới mua về đấy. Vẫn còn nóng."
Bụng Lý Viện Viện kêu vang tới nỗi Yến Tư Thành cũng nghe thấy được. Cô lao xuống giường chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt, nhưng lúc ngồi vào bàn ăn, chỉ cắn một cái há cảo, ăn nửa bát vằn thắn, rồi dừng.
"No rồi?" Yến Tư Thành hỏi.
Lý Viện Viện lắc đầu nguầy nguậy.
Yến Tư Thành thận trọng đẩy bát cháo lên trước mặt Lý Viện Viện: "Công chúa dùng thêm đi." Ngữ khí của anh đầy vẻ thỉnh cầu, bất thần thốt ra cả chữ công chúa.
Lý Viện Viện cắn răng nhẫn nhịn, sau cùng chỉ ăn thêm một cái há cảo rồi nói: "Không ăn nữa đâu."
Nhìn một bàn đồ ăn, Yến Tư Thành nhăn nhó đau khổ.
Ôi, trẻ hư không chịu ăn, thật là sầu...
Trong thư viện thỉnh thoảng nghe thấy tiếng ho khan húng hắng, Yến Tư Thành ngồi nơi góc phòng, vừa nghiêm túc lật sách, vừa lẩm bẩm ghi chép lại.
Quang cảnh vô cùng yên tĩnh, bỗng nhiên bên cạnh vẳng tới tiếng bước chân lạch bạch, Yến Tư Thành không ngẩng đầu lên cũng đoán được là ai. Quả nhiên, Lục Thành Vũ nhảy tới ngồi xuống cạnh anh: "Ôi hiếm có à nha, Yến Tư Thành mà cũng tới thư viện cơ."
"Tớ tới rất nhiều lần rồi." Yến Tư Thành không nhìn cậu ta, tiếp tục ghi chép: "Xin lỗi, hôm nay tớ hơi bận..."
Còn chưa dứt lời, Lục Thành Vũ đã cầm quyển sách đang mở trên bàn lên xem, nói: "Dạy giảm béo?" Lục Thành Vũ dài giọng, lại cầm quyển khác đọc: "Giảm béo mới đẹp", "36 kế giảm béo khoẻ mạnh"? Lục Thành Vũ ném sách xuống, hỏi: " Cậu bị bệnh à? Sao tự dưng lại muốn giảm béo? À không phải, đây là sách dành cho đám con gái mà... Không ngờ thư viện trường ta cũng có loại sách này nhỉ..." Lục Thành Vũ tấm tắc hiếu kỳ.
Yến Tư Thành đặt sách xuống, nghiêm nghị bảo cậu ta: "Cậu đang quấy rầy tớ."
Lý Viện Viện cắn đũa suy nghĩ một hồi. Cô gắp vài cọng xúp lơ, uống nước canh rau luộc, rồi đặt bát xuống.
Yến Tư Thành thấy thế thì cõi lòng đầy kỳ vọng lẫn ánh mắt đều chợt chùng xuống, anh cất giọng âu lo: "Viện Viện, hôm nay anh đọc qua sách, thấy họ nói ăn mấy món rau này sẽ không bị béo đâu, mặc dù em sốt ruột, nhưng vẫn phải đặt cơ thể khoẻ mạnh lên trên hết chứ." Vừa nói vừa tha thiết chân thành nhìn Lý Viện Viện.
"Tốt xấu gì cũng ăn bát cơm đi."
"Tư Thành." Lý Viện Viện bất đắc dĩ nói: "Không phải em không muốn ăn, mà là... Em không thích mấy món này." Lý Viện Viện sờ bụng, thở dài: "Mấy món này lạ lắm, ăn vào đói ghê, thà không ăn còn hơn."
Yến Tư Thành đành nói tiếp: "Thực ra hôm nay anh đã đọc rất nhiề