Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.
r>"Có con chứ còn gì nữa!" Yến Thành Quốc cau mày: "Còn giả ngố hả? Đứa bé trong bụng cô được mấy tháng rồi?!"
Lý Viện Viện đứng ngây ra.
Yến Tư Thành cũng ngây dại cả người.
Bụng cô... Lẽ nào giống đang mang thai lắm sao...
Thức Ăn Và Giảm Béo
Xung quanh tĩnh lặng, Lý Viện Viện sờ bụng mình, nghĩ nếu mình gây ra hiểu lầm, vậy chính mình phải xử lý mới xong. Bởi vậy nàng véo thịt, khiến cái bụng rung lên chằm chặp: "Bác ơi, toàn là thịt thôi. Không có trẻ con đâu. Bác hiểu lầm rồi."
Đến lượt Yến Thành Quốc ngớ ra, ông nhìn Yến Tư Thành bằng ánh mắt khó tin, rồi trông còn khiếp sợ hơn cả hồi nãy: "Cô..." Ông nhất thời nghẹn họng: "Cô cô..."
Bỗng từng tràng tiếng động reo lên, hoá ra là chiếc điện thoại di động mà ban nãy Yến Thành Quốc tức giận ném ra.
Lý Viện Viện lúc lắc người chạy đến, nhặt điện thoại lại thổi phù phù, mặt phồng lên hệt cái bánh bao, thổi sạch bụi rồi, cô lại chạy vài bước tới trước mặt Yến Thành Quốc: "Bác ơi, của bác này."
Giờ Tý, mười một giờ đêm, dù là ở thế giới hiện đại thì trên đường cũng vắng bóng người. Dọc đường về nhà, chỉ thỉnh thoảng có một chiếc xe phóng vút qua, còn thì bốn bề vắng lặng.
Nhìn bóng lưng Lý Viện Viện, Yến Tư Thành hồi tưởng đủ loại sự tình ban nãy, ánh mắt chợt trở nên ấm áp.
Lý Viện Viện không biết, lúc cô giơ tay chắn trước người anh, Yến Tư Thành vô cùng cảm động. Không phải trước đây công chúa chưa từng cứu giúp anh, lúc anh bị quan to quý nhân gây khó dễ, lúc bị quan khách chế nhạo, Lý Viện Viện đều ra mặt đỡ giùm, nhưng cô chưa từng, khiến anh chấn động, khiến anh...
Yến Tư Thành chợt dừng chân, ôm ngực, trái tim bỗng chợt xao xuyến khiến anh không thể hiểu nổi.
Đương lúc rối lòng, Lý Viện Viện đi trước bỗng dừng lại gọi: "Tư Thành." Cô hỏi nghiêm túc: "Anh có thấy em rất béo không?"
Yến Tư Thành ngạc nhiên, che giấu tâm tình, vô thức thốt: "Công chúa." Hình như chỉ có gọi như vậy anh mới có thể bình tâm lại. Mặc dù cách xưng hô này đã bị Lý Viện Viện cấm dùng.
Lý Viện Viện bây giờ cũng chẳng còn tâm tình nào bắt lỗi Yến Tư Thành, nàng chỉ nói: "Lúc trước em cứ tưởng bản thân có thể thích nghi với thế giới này, chỉ cần học tập kiến thức của họ, làm theo quy tắc của họ thì có thể sống tốt." Đèn đường hắt bóng mờ lên mặt nàng, không rõ vui buồn: "Nhưng giờ mới biết, gầy cũng là quy tắc của họ, em phải học theo."
"Công chúa không cần nghe theo bọn họ mà tự xem thường chính mình..."
"Không phải thế." Lý Viện Viện tiếp lời: "Lúc em đến nhà ăn, nếu ăn ít hơn bình thường, đầu bếp sẽ trêu đùa vài câu, đến lớp học, ngồi đúng phải chiếc ghế gãy, bạn học cũng trêu chọc rằng em nặng quá nên mới gãy, đến thư viện, lúc ngồi đọc sách, người khác luôn vô thức cách xa em, hoặc sẽ hỏi em lùi gọn vào một chỗ được không. Đó đều chỉ là những chuyện vụn vặt, em chẳng hề để ý, nhưng hôm nay..." Lý Viện Viện day trán, thở dài đánh thượt: "Lại bị bố anh hiểu nhầm là đang có bầu..."
Gương mặt sưng đỏ của Yến Tư Thành càng đỏ bầm lên, chẳng qua đèn đường quá tối nên không thấy rõ.
"Chuyện này liên quan tới danh dự, xem ra em phải sửa đổi thôi." Chuyện liên quan tới danh tiết của bản thân, Lý Viện Viện hạ quyết tâm: "Bắt đầu từ sáng mai, em sẽ giảm một nửa khẩu phần ăn!"
"Công chúa chớ vội..."
"Tư Thành, anh biết mà, em đâu phải người không có chính kiến. Khi trước em muốn thay đổi quan niệm thẩm mỹ thiển cận của người nơi đây, nhưng lại không biết người thực sự thiển cận chính là em, em quá bảo thủ, suy nghĩ quá ngây thơ."
Lý Viện Viện nói năng kiên quyết, Yến Tư Thành trầm ngâm, rồi nhẹ nhàng nói: "Sáng mai anh định làm món cháo hạt sen."
Lý Viện Viện cứng đờ người.
"Ừm..." Cô cắn răng: "Vẫn phải giảm thôi."
Lần thứ hai nói ra từ đó, Lý Viện Viện cảm nhận sâu sắc rằng, nói dễ hơn làm.
Sáng hôm sau, Lý Viện Viện tuy trông rất khổ sở, nhưng cuối cùng vẫn chỉ ăn nửa bát cháo hạt sen! Nhìn bát cháo vẫn còn phân nửa, Yến Tư Thành hơi ngẩn ra, đến lúc Lý Viện Viện vội vội vàng vàng tới trường, Yến Tư Thành đành để chỗ còn lại vào tủ lạnh, rồi đứng tựa lưng vào cửa tủ, vừa lo lắng vừa trầm tư.
Lý Viện Viện đói bụng cả ngày, đến sẩm tối, cô bắt đầu suy đi nghĩ lại, rốt cuộc "thay đổi thẩm mỹ của thế giới này" với "giảm béo" thì cái nào dễ hơn.
Tối nay Yến Tư Thành có buổi tập ở CLB, vẫn chưa trở về, Lý Viện Viện đành phải ôm bụng lăn qua lộn lại trên sô pha. Được một lúc, cô không nhịn nổi nữa, mò tới mở tủ lạnh toan mở ra, nhưng đúng lúc này điện thoại di động reo vang, là Trương Nam gọi tới.
Vở kịch đã kết thúc, tiệc liên hoan cũng chén no nê rồi, Trương Nam còn tìm cô làm gì nhỉ? Lý Viện Viện hoang mang nghe máy: "A lô?"
"Lý Viện Viện, mấy tháng tới cô có rảnh không?"
Lý Viện Viện ngạc nhiên: " Chắc là có."
"Vở kịch lần trước của chúng ta thầy giáo phụ trách nhóm kịch thấy rất khá, thầy ấy còn rất thích cô, sắp tới diễn ra lễ hội văn hoá sinh viên, lại có một vở kịch nữa, thầy giáo muốn tôi tham gia, còn bảo tôi hỏi