Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

bắt gặp, liền thấy anh tung cú đá xoáy mạnh vào phần đầu có mũ bảo vệ của đối phương, đối phương tức thì ngã thẳng xuống đệm.
Yến Tư Thành giành được điểm, đám con gái bên cạnh hò reo chói tai. Lý Viện Viện hơi ngạc nhiên, tuy biết dáng người Yến Tư Thành hiện giờ rất được con gái ưa chuộng, nhưng không ngờ... Anh ấy lại được con gái yêu thích tới vậy, quả thực giống hệt mấy cô nàng cuồng nhiệt theo đuổi thần tượng trên TV...
Lý Viện Viện còn nhớ, bản thân từng nhận xét bọn họ "bày tỏ tình yêu thật rõ ràng", Yến Tư Thành thì chỉ buông một câu: "Quá ầm ĩ."
Nào ngờ hôm nay chính anh lại được trải nghiệm sự "ầm ĩ" này. Lý Viện Viện nhìn anh cau mày thì bỗng thấy buồn cười.
Lục Thành Vũ ca thán: "Yến Tư Thành lại khiến các sư huynh xấu mặt rồi."
Lý Viện Viện nghe vậy mới nhìn sang bên cạnh, thấy năm sáu người trong CLB đang bực bội gườm gườm lên sàn đấu. Chắc do ngại ở đây đông người, nên bọn họ vẫn im lặng từ nãy tới giờ.
Lý Viện Viện nhủ thầm, lại chuyện "tiền bối" không muốn bị "hậu bối" vượt mặt, nhất là "hậu bối" còn giỏi hơn hẳn bọn họ thế này...
"Trước đây Tư Thành cũng không giao hảo với bọn họ à?"
"Ngoài tôi ra thì làm gì có ai chịu được tính cách đáng ghét của cậu ta chứ, ngày đầu tiên vào CLB đã thẳng tay đá văng sư huynh khỏi sàn đấu, còn dương dương tự đắc: \'Tôi nể tình huấn luyện viên nên mới tới đây, dù mấy anh lớn tuổi hơn, nhưng đừng hòng ỷ thế tiền bối hay sư huynh mà động đến tôi\'." Lục Thành Vũ bắt chước giọng điệu của Yến Tư Thành như đúc, Lý Viện Viện nghe thấy mà toát hết cả mồ hôi.
"Buổi tối vài hôm sau, mấy vị sư huynh đó hùa nhau vào tẩn cho Yến Tư Thành một trận. Đánh nhau tới tận đồn công an cơ mà. Cô nói xem bọn họ sao có thể giao hảo được chứ."
Lý Viện Viện xấu hổ, thảo nào tối hôm đó bố anh tức giận tới mức ấy, chắc là anh đã khiến ông phải tới đồn bảo lãnh nhiều lần rồi, đúng là đứa con bất hiếu mà...
Có điều, vì tính cách của "Yến Tư Thành" trước đây như vậy, nên Yến Tư Thành hiện giờ tỏ ra kiêu ngạo bất cần càng có vẻ phù hợp với tính cách đó hơn...
Trận đấu kết thúc. Yến Tư Thành đương nhiên thắng.
Anh xuống đài, đi tìm nước uống, bỗng thấy Lý Viện Viện đứng gần đó. Đôi mắt anh thoắt sáng ngời, bước nhanh tới: "Viện Viện, sao em lại đến đây?
Lý Viện Viện còn chưa đáp, Lục Thành Vũ đã cất giọng giễu cợt: "Thật là, nếu cậu mà có đuôi đằng sau mông, thì đảm bảo bây giờ đang ngoáy tít thò lò rồi đấy, trông mừng rỡ chưa kìa."
Yến Tư Thành quay đầu lườm Lục Thành Vũ, Lục Thành Vũ dài giọng: "Biết rồi, tớ lượn đây."
Nhìn Lục Thành Vũ đi xa, Lý Viện Viện cười bảo: "Đi dạo bâng quơ ngẫu nhiên gặp thôi, tám giờ tối nay vở kịch bắt đầu tại khu trung tâm, anh nhớ đến xem nhé.
Yến Tư Thành đồng ý, anh nhớ như in từ lúc Lý Viện Viện nhắc lần đầu tiên rồi, sao có thể quên được.
"Ban nãy trông anh thi đấu..." Lý Viện Viện cân nhắc một lát, quyết định dùng từ ngữ mới mẻ khen anh: "Trông soái không ai bằng!"
Yến Tư Thành sửng sốt, bất thần cười tươi.
"Chiều nay em phải tới tập luyện, em đi trước nhé."
"Ừ."
Lý Viện Viện đang định xoay người, nhưng nghĩ thế nào lại quay lại chu mồm "chụt" rõ to với anh, rồi vẫy tay: "Bai bai."
Cô đi nhanh quá, nên không thấy Yến Tư Thành vẫn ngơ ngẩn ở sau lưng.
Yến Tư Thành thạo dùng máy tính hơn Lý Viện Viện, cũng lên mạng nhiều hơn cô, nên anh hiểu rõ tiếng "chụt" này có nghĩa là gì. Bởi vậy, lúc Viện Viện khuất hẳn, trước mắt bao người, Yến Tư Thành xấu hổ lấy tay che kín lại gương mặt đỏ bừng như gấc chín...






7h45 tối, khán đài đầy ắp người
Sân khấu che rèm rủ kín, tổ đạo cụ vội vàng chuẩn bị. Lý Viện Viện và nhóm diễn viên nghe thầy giáo nói lời cổ vũ. Mọi người đều chuẩn bị tốt tinh thần.
Nữ diễn viên chính là sư tỷ học năm thứ ba, tên An Phi, đã gia nhập nhóm kịch từ lâu. Lý Viện Viện để ý mãi phục trang của chị ta, thấy vậy, An Phi hỏi: "Sao thế?"
"Vạt áo của chị hình như hơi dài quá?"
Trước đó nhóm kịch đã thử tập luyện với phục trang, nhưng An Phi lúc đó đi giày cao gót, nên không thấy phục trang dài lắm, bây giờ thay sang giầy thêu, vạt áo trông có vẻ dài quét đất.
Tiếng chén vỡ vang vọng qua micro lan khắp khán đài.
Trương Nam sững sờ, nữ chính An Phi đang ngồi dưới đất cũng sững sờ.
Lý Viện Viện thì chỉ trong nháy mắt liền vỗ mạnh bàn, cầm quải trượng lên chỉ vào đống chén vỡ, giận dữ kêu: "Phản rồi! Lại dám cả gan hất thẳng chén trà vào người ta ư!"
An Phi run rẩy nhìn Lý Viện Viện: "Con..."
Trương Nam phản ứng cực nhanh, lập tức quỳ xuống dập đầu vái lạy, cất giọng van vỉ: "Mẫu thân! Lan Chi nhất thời sơ sẩy, không phải cố ý đâu, xin mẫu thân bớt giận, chớ để ảnh hưởng tới sức khoẻ."
Lý Viện Viện đập mạnh cây quải trượng xuống đất: "Ngươi chỉ biết thiên vị, dạy hư nó! Ngươi nhìn nó xem! Làm sao so được với cô nương ta chọn cho ngươi chứ! Khụ... khụ...!"
"Mẫu thân!" Trương Nam tức thì vọt lên đỡ lấy Lý Viện Viện, an ủi vài câu, rồi mới tiếp: "Mẫu thân bớt giận, kẻo lại ảnh h