XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Béo Mới Là Đẹp

Béo Mới Là Đẹp

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

hiên trở thành một anh chàng cung cúc nghe lời như vậy, cho nên tớ tò mò không hiểu hai người ở với nhau thì có mâu thuẫn gì hay không thôi."
"Mâu thuẫn ư..." Lý Viện Viện nhỏ giọng: "Hình như không có thật." Dù có mâu thuẫn, thì trước khi bùng nổ, Yến Tư Thành đã thuận theo cô rồi.
Chu Tình kinh ngạc hỏi: "Ngày nào cũng hoà thuận thế ư?"
Lý Viện Viện chỉ mỉm cười, không kéo dài câu chuyện thêm, chuyển chủ đề: "Chu Tình, cậu có biết làm lại thẻ sinh viên thế nào không, hôm qua tớ làm rơi mất rồi."
"Hả? Sao lại không cẩn thận thế?" Chu Tình nhanh chóng bị thu hút, vừa chỉ trích Lý Viện Viện bất cẩn, vừa giảng giải tỉ mỉ quy trình làm lại thẻ.
Lý Viện Viện vừa nghe, vừa tư lự.
Chu Tình luôn coi cô và Yến Tư Thành là tình nhân, quan hệ bình đẳng, nhưng đối với Yến Tư Thành, anh luôn nghĩ quan hệ của bọn họ là chủ tớ, lời của cô là mệnh lệnh, răm rắp nghe lời, chẳng bao giờ phản đối, nên hiển nhiên sẽ không xảy ra mâu thuẫn gì.
Thế nhưng...
Lý Viện Viện thấy như vậy không công bằng cho Yến Tư Thành. Ở nơi đây, cô và anh không thể duy trì sự không công bằng bất thường này được, cô phải nghĩ cách... khiến bọn họ bình đẳng ngang hàng.
Đến trưa Lý Viện Viện vội vã trở về. Vừa mở cửa ra đã ngửi thấy hương thơm phưng phức.
Vào nhà, thấy Yến Tư Thành đã dọn ra ba món mặn, một món canh lên trên bàn uống nước, giống như thường ngày, ngay cả bát cơm cũng xới ra. Phòng bếp còn vẳng tiếng dao thớt.
Lý Viện Viện đi vào phòng bếp, Yến Tư Thành quay đầu nhìn cô, cười nói: "Anh canh giờ chuẩn chưa, món rau trộn sắp xong rồi." Khuôn mặt anh vẫn đang đỏ rực lên.
Lý Viện Viện sờ tay lên trán anh, nóng hơn ban sáng một chút, giọng nói cũng khàn hơn. Lý Viện Viện không khỏi trách cứ: "Sao anh không nghỉ ngơi cho tốt hả, đã ốm rồi còn cố nữa."
Yến Tư Thành bày dưa chuột lên đĩa, hơi chuếnh choáng nói: "Không thể để công chúa đói bụng được." Có lẽ do đang ốm, nên thái độ của anh không nghiêm túc như trước, ngữ khí cũng ôn tồn hơn nhiều.
Anh nói năng vô cùng tự nhiên. Lý Viện Viện nhíu mày: "Anh nấu hay không em cũng không đói mà, em về để..." Còn chưa dứt lời, Lý Viện Viện liền trầm ngâm, ngẫm kỹ ra, nếu phải chăm sóc cho người khác, cô đúng là chả biết làm gì. Dù ở Đại Đường hay ở đây, cô cũng chưa từng nấu cơm. Rửa rau, thái rau thế nào, đun nước thế nào, phối hợp món ăn thế nào, cô hoàn toàn không biết...
Hình như ngoại trừ biết dưa chuột có thể ăn sống, thì những thứ khác cô chẳng hề hay biết phải nấu như thế nào.
Yến Tư Thành cười trừ, cũng không trêu ghẹo cô, khiến cô bỗng dưng thấy sượng sùng, đành phải bê đĩa dưa chuột ra ngoài.
Lý Viện Viện đành phải y như cũ, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm ở bàn uống nước.
Canh trứng cà chua trông hơi quá lửa.
Lý Viện Viện liếc Yến Tư Thành, thấy anh đang xem xét đĩa rau, phát hiện ra có một cọng rau hơi bẩn, cau mày lấy ra, nhìn Lý Viện Viện, tỏ vẻ tự trách: "Hôm nay anh hơi bất cẩn."
Lý Viện Viện xót xa, vội nói không có việc gì, rồi cầm bát canh lên húp, chỉ sợ Yến Tư Thành nhìn thấy lại buồn rầu.
Ai nấy yên lặng ăn cơm.
Ăn xong, Lý Viện Viện cướp việc rửa chén, Yến Tư Thành tất nhiên sống chết không chịu, Lý Viện Viện liền nổi đoá lên: "Lên giường nằm ngay!"
Yến Tư Thành ngẩn ra, đành lau tay rồi ngoan ngoãn lên giường.
Đến khi Lý Viện Viện rửa bát xong, đi ra ngoài thì bắt gặp Yến Tư Thành đang nằm ngủ mê man, mặt mũi vẫn ửng đỏ, hình như còn đang nói mơ.
Lý Viện Viện thấy anh có vẻ sốt rất cao, đành phải lấy di động anh ra, gọi cho Lục Thành Vũ, bảo cậu ta gọi thêm mấy người bạn đưa Yến Tư Thành tới bệnh viện.
Lúc Yến Tư Thành tỉnh lại, xung quanh toàn mùi thuốc khử trùng.
Tay cắm kim tiêm truyền nước, từng giọt từng giọt nhỏ xuống. Yến Tư Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã chuyển tối, không có đồng hồ nên anh không biết bây giờ là mấy giờ. Vừa xoay đầu, liền nhìn thấy một người đang nằm úp sấp bên giường bệnh.
Lý Viện Viện đang ngủ rất sâu, gối đầu lên khuỷu tay, thấy rõ chỗ bị xước da.






Yến Tư Thành nghĩ đầu óc anh có vấn đề rồi, nếu không thì sao lại dám cả gan chạm tay vào vết thương nơi khuỷu tay cô chứ.
Lý Viện Viện chợt tỉnh lại, ngẩng đầu lên, má vẫn hằn dấu áp vào cánh tay, đôi mắt hơi đỏ lên, bộ dạng ngái ngủ giật mình. Cô vô thức ngó nghiêng tứ phía rồi mới nhìn sang Yến Tư Thành, thấy anh đã mở mắt thì lầm bầm nói: "Anh tỉnh rồi à." Sau đó đưa tay sờ lên trán anh.
"Hình như hết sốt rồi."
Yến Tư Thành húng hắng cổ họng, nói: "Khuỷu tay sao lại bị thương?"
Lý Viện Viện vẫn hơi mơ màng, cô đưa tay lên nhìn, thành thật đáp: "Bị giật túi xách ở cổng trường, bất cẩn đuổi theo nên ngã xước da, không nghiêm trọng lắm đâu."
Lý Viện Viện mặc kệ anh, bày ra bộ dạng anh có giỏi thì tới mà lôi em lên.
Yến Tư Thành tất nhiên không dám tới kéo chăn ra, đành phải chui vào chăn, nhắm mắt lại, nhưng hôm nay anh đã ngủ rất nhiều, nên bây giờ bỗng dưng lại tỉnh táo, đành phải nhìn lên trần nhà, nghe tiếng hít thở đều đều của Lý V