XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

ức rời khỏi cái nơi quỷ quái này. Xem ra, cô đúng thật là không phù hợp với việc ra khỏi nhà đi du lịch, cũng may là cô không ham thích chuyện này lắm, chứ không thì nhất định sẽ tự dằn vặt bản thân đến chết.
Cố Thừa Đông chau mày, rất muốn nói cô là người phiền phức, sao trước đây anh không phát hiện ra chứ.
Hai người đứng ngoài ban công nói chuyện. Tinh thần anh không tốt như cô, anh ngồi trên ghế, thỉnh thoảng nói với cô mấy từ. Cô nói lảm nhảm một hồi mới phát hiện anh không thèm đáp lại mình, lúc ấy mới quay lại thì đã thấy anh ngủ rồi.
Quan sát anh hồi lâu cô mới thấy mình có phần quá đáng.
Vậy mà anh cũng chiều ý cô.
Nếu là trước đây, anh hẳn sẽ bực mình nhìn cô: “Dương Cẩm Ngưng, em không để anh yên được à?”, hoặc: “Tự em giày vò em được rồi, đừng có liên lụy tới người khác.”, hơn nữa, vẻ mặt anh cũng sẽ thờ ơ không cảm xúc.
Nhưng mà hiện giờ, anh dường như không hay nói mấy lời đó nữa.
Dương Cẩm Ngưng lấy làm thích thú, thậm chí còn cảm thấy như vậy chưa đủ, một chút cũng chưa đủ… Cái thứ gọi là tình cảm, cho dù đối phương có hồi đáp lại mình bao nhiêu thì bản thân mình vẫn muốn được voi đòi tiên.
Sau khi ký kết hợp đồng xong xuôi, Cố Thừa Đông còn phải tham gia một bữa tiệc. Dương Cẩm Ngưng không thèm nghe lời khuyên của anh, nhất quyết đêm đó bay về Mạc Xuyên. Cố Thừa Đông thật sự không biết phải làm sao với cô, cho dù là đưa ra lý do lái xe ban đêm không an toàn, hay dự báo thời tiết nói đêm có mưa lớn, cô cũng đều không quan tâm, nhất định không chịu ở lại chỗ này, cô không chịu nổi cái cảm giác không thoải mái. Tới thành phố xa lạ này rồi cô mới thật sự nhận ra, nơi mà mình thích nhất chính là nhà mình, nơi đó mới có thể khiến bản thân thanh thản.
Cố Thừa Đông cũng hiểu cô được phần nào, cô là người cố chấp đến cùng, không có bất cứ lý do nào hữu dụng với cô, bởi lẽ từ xưa tới nay cô căn bản không thèm nghe, thứ cô muốn nghe chỉ là sự thỏa hiệp của người khác với mình.
Tính này của cô thật không biết là tốt hay xấu nữa.
Dương Cẩm Ngưng đã thu dọn xong xuôi đồ đạc, ngồi trong xe chờ Cố Thừa Đông, đợi sau khi bữa tiệc kết thúc là hai người có thể lập tức lái xe về nhà.
Cố Thừa Đông cũng cố gắng rời khỏi bữa tiệc sớm một chút. Đi tới chỗ đỗ xe, nhớ tới những lời cô nói trước đây, anh không khỏi thở dài. Hôm nay anh cũng uống rượu, nhưng chắc chắn cô sẽ không châm chọc anh như hôm đó nữa: “Nếu anh phạm tội lái xe trong khi say rượu, liệu em có làm sao không?”
Có một số thứ, ngẫm ra rất kỳ quái, không phải sao?
Dương Cẩm Ngưng ngồi trong xe chờ cũng chưa lâu, vậy mà đã nhìn thấy anh đi ra, cô không khỏi ngạc nhiên. Cô còn tưởng là sẽ phải đợi rất lâu, cho nên mới ngồi tải về một bộ tiểu thuyết để đọc giết thời gian.
“Nhanh vậy sao?”
Cố Thừa Đông ngồi vào ghế lái, gật đầu với cô.
“Giám đốc Lộ cũng muốn tan tiệc sớm để về nhà với bà xã.” Thật ra, anh không căn bản không cần phải giải thích với cô.
Dương Cẩm Ngưng có phần ngạc nhiên, anh trước giờ vẫn là người không thích nói nhiều lời thừa thãi. “Xã hội hiện giờ mà vẫn còn người đàn ông như vậy. Đúng là hiếm có.”
Dương Cẩm Ngưng không biết mình nói gì sai hay không mà anh lại quay lại nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng khó hiểu.
Xe mới đi được một nửa chặng đường, trời bắt đầu đổ mưa lớn. Những hạt mưa nặng nề rơi trên cửa kính ô tô phát ra thứ âm thanh đôm đốp khiến cho người ta càng thêm bất ổn.
Dương Cẩm Ngưng nuốt nước bọt, quan sát khuôn mặt nửa nghiêng của Cố Thừa Đông, chưa phát hiện ra bất kỳ tâm tình nào khác trên mặt anh. Thật lòng mà nói, cô chủ yếu là đang sợ anh sẽ trách móc mình, anh đã khuyên cô rồi mà cô không nghe. Bây giờ mưa càng lúc càng lớn, tiếng mưa nghe thật đáng sợ. Đột ngột, một tiếng sấm rền vang.
Dương Cẩm Ngưng bắt đầu hối hận, nhưng giờ chung quanh đây cũng không có nơi nào để dừng chân nữa rồi.
Cố Thừa Đông vẫn đang chuyên chú lái xe, vô tình nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô đang ôm hai tay trước ngực, cánh tay dường như dùng sức rất mạnh, sắc mặt cô cũng không được tốt lắm. Anh lo lắng: “Em sao thế?”
Cô chỉ lắc đầu.
Cố Thừa Đông nhìn cô rất lâu mới dè dặt lên tiếng: “Em sợ?”
Cô mím môi, không trả lời câu hỏi của anh.
Bộ dạng này của cô khiến anh nhớ tới quãng thời gian khi hai người mới kết hôn. Lúc ấy, vì sự lạnh nhạt và thái độ thờ ơ của anh với cô, nên ban đêm đi ngủ, cô lúc nào cũng cố gắng chừa ra một khoảng c