Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.

ơng Cẩm Ngưng cũng lập tức đứng dậy, giằng lấy những mảnh giấy trong tay anh tiếp tục xé, hơn nữa, còn hung hăng đá Cố Thừa Đông một cước.
“Vì sao anh lại phải yêu Suzie? Vì nào lúc nào cũng là Suzie?” Nếu như là người khác, cô có thể mặc kệ không thèm để ý, cô có thể hoàn toàn tự tin. Nhưng, vì sao lại là Suzie?
Bộ dạng vừa khó coi vừa hung dữ này của cô không phải là vì muốn phá hủy bức tranh, mà đơn thuần chỉ là muốn phát tiết với người đàn ông này, bộc lộ ra tất cả sự khó chịu của cô, tất cả sự bất bình của cô.
Cố Thừa Đông vẫn chỉ nhìn cô, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Bức tranh này là thứ duy nhất mà Suzie để lại cho anh, thứ duy nhất…
Dương Cẩm Ngưng khua chân khua tay loạn xạ đấm đá anh, sức lực yếu ớt. Cố Thừa Đông bắt lấy tay cô: “Em rất để tâm?”
“Đúng.” Cô nhìn anh bằng ánh mắt quật cường qua làn nước mắt.
Anh nhìn cô rất lâu, rồi gật đầu, buông tay cô, quay người đi ra ngoài.
Lúc vừa bước qua ngưỡng cửa, anh ném toàn bộ những mảnh vụn kia vào thùng rác, đầu không ngoảnh lại mà nói: “Dương Cẩm Ngưng, sự tự tin của em đi đâu mất rồi?”
Dương Cẩm Ngưng ngơ ngác đứng đó, nhìn anh rời đi, cô đứng im thật lâu, thật lâu. Cuối cùng, giống như người mất đi toàn bộ sức lực, cô ngồi sụp xuống đất.
Sự tự tin của cô, nó đi đâu mất rồi?
Vì sao gặp phải chuyện này cô lại đánh mất lý trí của bản thân như vậy?
Nhưng hiện giờ cô không muốn suy nghĩ mấy thứ này, tuyệt đối không muốn. Cô thầm muốn khóc một trận, khóc thật to, tốt nhất đừng ai quấy nhiễu cô.
~~~
Cố Thừa Đông cũng không có đi đâu xa, anh chỉ đứng ở bên ngoài thư phòng, trong tay cầm một điếu thuốc, nhưng không hút.
Anh nghe thấy cô khóc, trong đầu anh hiện lên bộ dạng đầy nước mắt của cô.
Vừa rồi đúng là anh rất tức giận, rất phẫn nộ, nhưng sau khi nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, tâm tình anh dường như đột ngột có sự biến đổi. Anh không muốn nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì.
Anh chỉ đang nghĩ, nếu như Suzie còn sống, anh nhất định sẽ khuyên nhủ Dương Cẩm Ngưng đừng đi tìm cô ấy so đo, đừng gây chuyện với cô ấy.
Có rất nhiều lúc, chúng ta đều phải thừa nhận rằng, những người có tính tình tốt hoặc dễ dàng thỏa hiệp thường chính là vật bị hy sinh, chẳng hạn như Suzie. Cô là biểu tượng của sự thánh thiện, cô nhất định có thể hiểu được hành động vừa rồi của anh. Còn Dương Cẩm Ngưng thì khác, tính tình cô không tốt, vì vậy những điểm “tốt” này càng cần phải nhân nhượng một chút.
Lý luận kiểu này đúng là không công bằng, nhưng chỉ có thể như vậy, không còn cách nào khác.
Cố Thừa Đông ảo não vì mớ suy nghĩ xuất hiện trong đầu mình, nhưng tiếng khóc không ngừng của cô đã xóa tan đi nỗi phiền não ấy. Anh buông điếu thuốc còn chưa châm lửa, quay vào thư phòng.






Em khóc cái gì? – P1
Dịch: Cà Chua Ép
Chỉnh dịch: Sahara

“Khóc cái gì mà khóc?”
Cố Thừa Đông ngồi xổm xuống trước mặt cô, cô đẩy anh một cái thay cho câu trả lời, sau đó tự mình đứng dậy đi ra khỏi thư phòng.
Cố Thừa Đông cũng không hề động đậy.
Mà hiện tại thì sao? Sau khi cô biết đươc mối quan hệ giữa Cố Thừa Đông và Suzie, cô thật sự không biết phải đối mặt như thế nào với người đàn ông này.
Đàn ông và phụ nữ suy cho cùng cũng khác biệt rất lớn, cô thì vướng mắc mãi như vậy, còn anh thì cho dù sau khi đã biết rõ sự thật rồi, vẫn không có biểu hiện gì, như vậy xem ra, vẫn là bản thân cô kém cỏi hơn mà thôi.
Sức khỏe của Cố lão gìa càng lúc càng không tốt, thế nhưng ông nhất quyết không chịu đến bệnh viện, chỉ gọi bác sĩ riêng đến khám. Dương Cẩm Ngưng muốn cùng Cố Thừa Đông ở lại bên cạnh ông, nhưng lại bị ông cự tuyệt, bắt bọn họ phải trở về nhà. Vẫn bảo bọn họ cố gắng mà sống tốt, giữa vợ chồng nên hiểu nhau nhiều hơn, mà cô và Cố Thừa Đông đều nhất loạt đồng ý, giả dối vô cùng.
Dương Cẩm Ngưng ngồi trong xe Cố Thừa Đông, bọn họ đã rất lâu, rất lâu không nói chuyện với nhau rồi. Vốn dĩ là hai người thân thiết vô cùng, thậm chí rất nhiều lần cô cảm thấy bọn họ đã trử thành người thân nhất của nhau, nhưng thời khắc xa lạ này đã nhắc nhở cô rằng, sự thân mật đó chẳng qua chỉ là của ngày hôm qua mà thôi.
Cô không thể nào khuây khỏa được, cũng không thể nào từ bỏ được.
Xe tăng tốc chạy về phía trước, cảnh vật bên ngoài thoáng qua lại không thể nào thu hút nổi ánh mắt của cô.
Cô nhìn chằm chằm vào móng tay mình, mấy cái móng này muốn đẹp phải làm suốt mấy ngày liền, màu xanh ngọc vẫn chưa phai đi chút nào, chỉ tốn hơn một trăm tệ, lúc đó còn cảm thấy rẻ, tính ra vẫn có lợi. Cô còn chìa ra trước mặt anh để