Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2515 lượt.
chiếc xe khác lao thẳng đến, cô căn bản không kịp phản ứng, cũng không biết phải làm thế nào. Sau đó, Dương Nhất Sâm cấp tốc chuyển hướng lái, nhưng anh đột nhiên như phát hiện ra cái gì, quyết định chọn một hướng khác.
Sau đó, một âm thanh rất lớn vang lên. Dương Cẩm Ngưng chỉ cảm thấy đầu mình vô cùng đau, không biết là đụng phải cái gì. còn Dương Nhất Sâm đã ngã nhào trên người cô.
Mùi máu tươi nồng nặc, khiến cô muốn nôn mửa.
Cận kề cái chết như vậy, nhưng cô đột nhiên hiểu ra cái gì. Anh cấp tốc chuyển hướng lái là vì muốn giảm thiểu khả năng thụ thương của cô xuống mức thấp nhất.
Tuyệt đối không khoan dung – P1
Dịch: Sahara
Dương Cẩm Ngưng ngồi bên ngoài phòng phẫu thuật, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào tấm biển ngoài cửa ghi rõ “Phòng phẫu thuật”, tâm tư thả nổi như trên mây, không thể rơi xuống, cũng không cố định tại một nơi nào. Cảnh tượng vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Đó là người đàn ông có thể vì cô mà không màng tới cả tính mạng của bản thân. anh đối xử với cô tốt như thế nào, cô vẫn ghi sâu trong lòng. Cô nhỡ kỹ hình ảnh anh ngồi trước đàn dương cầm như một chàng hoàng tử, nhỡ kỹ anh ôm cô vào lòng nhẹ nhàng dỗ cô ăn cơm, nhớ kỹ lúc cô bắt anh làm bài tập giúp cô, anh đã lấy đủ mọi lý do để giáo huấn cô thế nào nhưng rồi cuối cùng vẫn không chống nổi ánh mắt khẩn cầu của cô, đành thỏa hiệp.
Cô vẫn luôn ghi lòng những điều tốt đẹp anh dành cho mình, luôn luôn nhớ kỹ. Vậy mà chính cô lại đẩy anh ra, khiến anh bất hạnh chẳng khác nào khiến bản thân mình bất hạnh. Lần đầu tiên cô nghi ngờ, liệu có phải khi đó mình đã hành động sai hay không? Vì sao cứ phải vì sự hoàn mỹ mà tự tay từ bỏ người đàn ông này. Thậm chí, cô còn nghĩ, có lẽ không bao giờ có một người đàn ông nào tốt với cô như anh nữa.
Cũng sẽ không có ai yêu cô như sinh mệnh của mình như vậy nữa…
Cô cắn môi, từng dòng lệ lặng lẽ rơi, toàn thân cô run lên. Cô lúc nào cũng ích kỷ chỉ nghĩ tới bản thân mà không chịu suy nghĩ cho người khác, cuối cùng lại hại mình hại người.
Không có ai đi làm chuyện nhàm chán như vậy. Hơn nữa chiếc xe kia… hình như nhằm vào bọn họ.
Nghĩ vậy, Dương Cẩm Ngưng lại càng hoảng sợ, bật dậy từ trong lòng Tả Tần Phương.
Trông bộ dạng hoảng hốt của cô, Tả Tần Phương lập tức kéo cô lại: “Cẩm Ngưng, con muốn đi đâu?”
Cô ngơ ngác nhìn Tả Tần Phương: “Con… đi vào nhà vệ sinh.”
Dương Cẩm Ngưng đi tới một chỗ khác, lấy di động ra tìm lại số điện thoại kia, lập tức gọi lại. Vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc, ánh mắt cũng sắc bén, cô đứng im không động đậy.
“Có phải là cô làm hay không?” Cô trực tiếp mở miệng hỏi. Người cô đắc tội cũng không nhiều, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một mình Diệp Vãn Hi. Cô cũng biết rõ cô ta ghét mình, biết rõ cô ta không phải người tốt, nhưng cô thật không ngờ cô ta lại có thể làm ra cái chuyện này.
“Đúng là không ngốc. Đã nghĩ thông nhanh vậy sao!” Giọng điệu nhàn nhã như đi chơi của Diệp Vãn Hi truyền tới, lập tức làm bùng cháy lên ngọn lửa âm ỉ dưới đáy lòng Dương Cẩm Ngưng.
Một trận đại hỏa hoạn.
“Diệp Vãn Hi, đó là mạng sống! Cô có thể ghê tởm đến mức ấy được sao! Còn hơn cả mẹ cô, quả nhiên tre già măng mọc, cả nhà cô đúng là càng ngày càng tiến bộ. Tôi nói cho cô biết, nếu Dương Nhất Sâm có xảy ra chuyện gì, tôi sẽ đòi cô gấp mười.”
Diệp Vãn Hi im lặng một lúc mới mở miệng: “Cô cho rằng tôi là Diệp Vãn Hi của quá khứ không làm được chuyện gì sao? Tưởng rằng muốn đuổi tôi là có thể đuổi ngay được sao? Dương Cẩm Ngưng, cô tỉnh táo lại đi! Cô thật sự nghĩ mình tài giỏi lắm sao? Không có nhà họ Cố chống lưng, cô chẳng là cái thá gì cả! Ra oai hùm cho ai xem chứ? Tôi thừa nhận chuyện này là tôi làm đấy, cô có thể làm gì được tôi?”
“Có thể thế nào? Diệp Vãn Hi, cô chờ vào tù đi!”
“Tôi khuyên cô tốt nhất đừng làm mà nhọc công!”
“Cô chờ xem tôi có dám hay không?”
“Tôi đã nói rồi, không có nhà họ Cố, cô chẳng là cái thá gì hết. Cô nghĩ sau khi Cố Thừa Đông biết chuyện này anh ta có khoanh tay đứng nhìn không? Tôi là chị gái của Suzie – người mà cả đời này anh ta yêu nhất, áy náy nhất, cho nên anh ta đương nhiên sẽ cứu tôi. Nếu cô tiếp tục làm trái ý anh ta, anh ta nhất định sẽ chán ghét cô thôi. Thành thật khuyên nhủ cô, hãy thông minh lên một chút!”
“Tôi sẽ chống mắt lên nhìn xem Cố Thừa Đông có bảo vệ cô hay không!” Dương Cẩm Ngưn