Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
cho kẻ kia nhận tội, quả nhiên đúng là có người khác sai khiến. Ám chỉ thêm một chút, hắn ta liền lập tức thỏa hiệp, đồng ý ra tòa làm chứng.
Chuyện này xem ra hoàn toàn phát triển theo hướng suy nghĩ của Dương Cẩm Ngưng.
Cô để luật sư Trương chuẩn bị tài liệu cho vụ kiện, còn cô quay về bệnh viện.
Nếu mọi chuyện không thuận buồm xuôi gió thì cô có thể làm ra những chuyện điên cuồng gì nữa, chỉ mình cô mới biết. Một khi cô đã bị thương, cô cũng muốn người khác chịu tổn hại gấp bội, như thế mới thỏa nỗi tức giận của cô.
Cô quay về tới bệnh viện, màn hình tivi bên ngoài hành lang vừa vặn đang chiếu một bản tin. Một người phụ nữ chặn đường một người phụ nữ khác trên phố, lột sạch quần áo cô ta, thậm chí còn làm trò trước mặt đứa trẻ. Người đi đường vây lại xem, đứa trẻ gào khóc xin giúp đỡ nhưng không ai đi tới giúp. Tin tức được phát lên, liền có người nói, “tiểu tam” kia thật đáng thương, người vợ kia nếu có đánh ghen cũng không nên làm trước mặt trẻ con như thế.
Dương Cẩm Ngưng hừ nhẹ một tiếng. Những người này ai cũng chỉ biết đứng mà nói chuyện không đâu, giờ phút này mà người vợ kia còn có thể lý trí suy nghĩ cho đứa trẻ thì chỉ sợ rằng bị tâm thần. Nếu bản thân đã làm ra cái chuyện đáng xấu hổ như vậy thì tự mình phải gánh chịu hậu quả thôi. Hơn nữa, điều hèn hạ nhất chính là dùng đứa con để tranh thủ sự đồng cảm xót thương của người khác, sao không nghĩ tới hành vì đáng xẩu hổ của mình đã làm tổn thương một gia đình khác như thế nào đi?
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy người vợ kia thật đáng khen ngợi, nếu như bà vợ nào cũng hung dữ như vậy thì có lẽ sẽ chẳng có nhiều đàn ông lăng nhăng bên ngoài như thế.
Đối với chuyện đánh ghen của người vợ kia, chỉ cần không trái pháp luật thì cô sẽ luôn ủng hộ.
Đứng xem bản tin một lúc, cô mới đi vào thang máy. Từ sau khi Dương Nhất Sâm tỉnh lại, cô mới yên tâm một chút.
Trên thế gian này, điều khiến cho con người ta tuyệt vọng là gì? Không có người đàn ông nào tốt? Hay là, có đàn ông tốt nhưng anh ta lại không thuộc về mình?
Lời nói thật
Dịch: Cà Chua Ép
Dương Cẩm Ngưng một mực đợi ở bệnh viện, mãi cho đến khi Dương Nhất Sâm hoàn toàn tỉnh lại, làm xong một loạt kiểm tra xác định anh hoàn toàn không có gì bất ổn, cô cuối cùng cũng có thể bình tĩnh trở lại.
Chỉ là chân của Dương Nhất Sâm bị thương rất nghiêm trọng, hiện tại vẫn không thể cử động được, chỉ có thể thực hiện việc phục hồi chức năng sau này. Nhưng hy vọng vẫn hơn là không có hy vọng, về điểm này Dương Cẩm Ngưng và Dương Lập Hải đều giữ vững thái độ lạc quan.
Lúc Dương Nhất Sâm tỉnh lại, bọn họ cũng không giấu giếm bệnh tình của anh. Anh lắng nghe một cách cẩn thận, vẻ mặt hết sức chăm chú. Nhìn thấy thần sắc của Dương Lập Hải và Tả Tần Phương đều vô cùng mệt mỏi, Dương Nhất Sâm còn khuyên hai người về nhà nghỉ ngơi, đương nhiên chỉ nhận được sự cự tuyệt của cả hai, nhưng Dương Nhất Sâm cũng vô cùng kiên quyết, anh làm sao có thể tiếp tục nhìn cha mẹ già mệt mỏi, hốc hác như vậy. Dương Cẩm Ngưng cũng bảo bọ họ trở về nhà nghỉ ngơi, khỏe rồi mới để họ đến bệnh viện.
Dương Cẩm Ngưng ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh bên giường, nhìn chăm chú vào gương mặt Dương Nhất Sâm, sự áy náy trong lòng lại càng tăng lên, đặc biệt là sau khi anh tỉnh lại liền quan sát cô, câu đầu tiên của anh lại là: “Em không sao là tốt rồi.”
Chỉ là việc này xác thực có liên quan đến gen di truyền, có lẽ cũng có can hệ lớn tới hoàn cảnh sống, đâu có ai ngay từ lúc sinh ra đều tốt hay xấu được ngay đâu?
Sống trong một môi trường thuần khiết, muốn không thuần khiết cũng khó, sống trong môi trường phức tạp, nhìn thấy hàng trăm bộ mặt của nhân gian, tự nhiên cũng sẽ suy nghĩ cách nào có thể khiến bản thân trở nên tốt hơn, từ từ hướng tới cái lợi, tránh đi cái hại, thế là ngày càng trở nên ích kỉ hơn.
“Một người hoàn hảo như anh đừng có nói đến chuyện khiến em xấu hổ như vậy nữa.”
Cô không muốn tiếp tục đi sâu vào thảo luận vấn đề này nữa, nó sẽ khiến cô cảm thấy bản thân mình càng ích kỉ, cho dù những việc đó đứng từ góc độ của cô đều là có nguyên nhân, nhưng một khi nghĩ đến, cô vẫn cảm thấy mình nhẫn tâm vô cùng, mặc dù chuyện đó đã sớm trở thành quá khứ rồi.
Dương Nhất Sâm trước sau như một, vẫn luôn tôn trọng ý của cô, chỉ là chủ đề tiếp theo lại càng khiến cô không thoải mái.
“Em vẫn luôn đợi ở bệnh viện?”
Dương Cẩm Ngưng vẫn còn chưa nghĩ ra kịp đáp án, Dương Nhất Sâm lại tiếp tục: “Vẫn nên trở về nhà đi, cứ ở đây mãi… cũng không hay lắm.”
“Anh ta sẽ không bận tâm đâu.”
Dương Nhất Sâm dường như cười nhẹ, “Lúc em nhìn thấy Cố Thừa Đông ở bên cạnh một người phụ nữ khác, cho dù bọ